Gom nhặt của đời

Entry for February 16, 2009 – yêu người như em!

Anh yêu người như em.

Loay hoay đáp ứng những mong muốn bất chợt, nhiều lúc thật điên rồ. Lặng lẽ đứng cạnh em trong mọi khoảng khắc của cuộc sống, lặng lẽ đứng ở nơi thuận tiện nhất để có thể luôn nhìn thấy em. Áp mái đầu em vào vai anh khi cảm thấy em đang mệt mỏi. Ôm em thật chặt khi em khóc. Hôn em trong khoảng cuối của ngày, để em biết rằng dù cuộc sống không còn ánh sáng, em vẫn không cô đơn.

Anh yêu người như em.

Anh có mệt không anh? Anh có mệt không bởi những ý nghĩ quá xa xôi, bởi những sở thích kỳ quặc, những yêu cầu ngốc nghếch. Anh có chán khi thường xuyên bị đẩy vào những tình huống ngượng ngập, buồn cười; khi cứ phải yêu mãi một cô gái hơn hai mươi tuổi đầu nhưng chưa khi nào chịu lớn và lúc nào cũng muốn dựa vào anh. Rồi mệt mỏi, rồi lo sợ…, bởi em và những suy nghĩ của mình giống như lúc nào cũng sẵn sàng mọc cánh. Con đường của em chưa bao giờ có điểm dừng. Có thể lắm, ngày mai mở mắt, em không còn bên anh…

Đọc để biết trái tim ta ko khô cứng, ko phải ko biết run rẩy trước những điều giản dị mà đầy xúc cảm … chỉ là chưa phải lúc mà thôi!

Chúc tôi một tuần bận rộn không vương vấn và nhung nhớ!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.