Blog Y!360

overcome…

Sáng nay, ngủ dậy, mình thấy mình trống rỗng …
Câu chuyện hôm qua vẫn còn đó – chưa thế quên, khuôn mặt ai sao tự nhiên lại buồn như thế? Đâu giống mình thường ngày chứ!
Câu hỏi mà mình cần trả lời hôm nay là: mình thực sự cần gì?
Đây đâu phải là lần đầu tiên mình thấy thất vọng phải không?
Cũng ko phải là lần đầu tiên mà ba mẹ ko đáp ứng được điều mình muốn, cho dù nó là điều chính đáng!
Cũng ko phải là lần đầu tiên mình ko biết mình phải đi tiếp thế nào?
Nhưng mình thực sự cần gì?
Nếu trái tim đã biết nó sẽ đối mặt với cái gì, thì nó sẽ ko cảm thấy đau đớn! Vậy tại sao mình lại cứ bắt nó phải cảm thấy tủi thân, phải cảm thấy thất vọng, phải cảm thấy buồn???
Mình đã biết tất cả mà!
Mình cũng đã không nghĩ rằng mình sẽ làm được mà!

Mình cần phải đứng lên, làm cái gì đó để quên!
Mình cần phải nghe Q&S đề rồi lại thấy yêu thương mọi người, yêu thương cuộc sống – thứ mà mình h đây ko cảm thấy!
Mình cần phải cố gắng gấp nhiều lần đề lại bắt đầu!
Mình cần phải thôi ko buồn nữa đề ko phí thời gian, nếu ko sẽ ko thể đuổi kịp người khác!

Cách nhanh nhất để đi qua ngọn núi là đi xuyên qua nó! Dũng cảm lên nào!
Những thứ chưa phải là của mình, thì mình sẽ cố gắng biến nó thành của mình!
Hoặc ít nhất thì mình cũng sẽ ko hối tiếc bởi nó chưa từng là của mình mà!
Cố lên nào!

Khóc nhè xấu lắm, anh ko thương đâu!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.