Yêu là luôn lo lắng cho người mình yêu. Nhưng lo lắng thế nào nhỉ?
Là quan tâm, nghĩ tới người ta từng s từng phút, là tự hỏi người ta đang làm j, có khỏe ko, có chuyện j k? …
Hay là cứ để khi nào người ta có chuyện thì mới hỏi, cứ để người ta tự nói ra, nếu người ta ko nói thì biết làm thế nào dc, chỉ biết lo lắng thôi?
Yêu là luôn cố gắng làm người kia hạnh phúc?
Là làm mọi điều người kia muốn, hạnh phúc của người ta cũng là hạnh phúc của mình?
Hay là phải làm cho bản thân mình hạnh phúc trước, rồi mới có thể nghĩ cho người ta, và nếu mình chưa hạnh phúc, thì đành chịu khoan lo cho người ta thôi?
Cách 1 thì làm mình mệt mỏi, cách 2 làm người kia buồn … Hóa ra, ko phải chọn lựa để có được tình yêu, mà tình yêu, hay bất kì điều j trên đời có nghĩa là sự lựa chọn … Mỗi ngày trôi qua, ta phải chọn giữa điều xấu và cái tốt, giữa hy sinh và ích kỉ, giữa yêu thương và giận hờn …
Cuộc sống thật quá phức tạp chỉ để sống và kiếm tìm hạnh phúc!
Tinyvirgo’s dairy
14 08 09
Một ngày mệt mỏi, một chút điều chỉnh cho cuộc sống tốt hơn, nhưng bắt đầu thì khi nào cũng khó, mệt mỏi, ko bắt kịp, và hụt hẫng với một số điều khác lạ …
Uh, thì rồi mọi thứ sẽ qua, đâu còn như ngày xưa, cái thuở mới yêu thèm và nhớ nhau mỗi giây mỗi phút …
Uh, thì rồi mình sẽ đổi thay, đâu còn là mình của hôm qua, sẵn sàng xăn tay áo giúp bạn, khờ khờ dại dại …
Uh, thì rồi mình cũng qua cái thuở quen giải quyết mọi thứ bằng nước mắt và chờ đợi một sự kì diệu thay đổi, mình xông vào, giải quyết nó bằng mọi khả năng mình có, dù thật ra, nước mắt thì dễ hơn và mình thì thấy mọi chuyện đơn giản tầm thường hơn … cứ thế rồi qua, ko run sợ, ko lo lắng, ko quay quắt, ko vội vàng … và đôi khi, ko có cảm xúc hay rụng động …
Có thể, mình đang có một cuộc sống tốt hơn! À, mà đúng là tốt hơn, chứ sao lại có thể ..
Mình có một người thật tuyệt vời để yêu, một gia đình êm đềm và vui vẻ, một công việc có tương lai, những mục tiêu để phấn đấu, có việc nhà để làm, có tiền để tiêu, có bạn bè để tâm sự … cuộc sống như vậy còn đòi hỏi j nữa, đòi nữa, người ta sẽ nghĩ mình tham lam quá độ, mà thật ra … là mình là đứa tham lam thiệt mà! :-S
Một người tuyệt vời để yêu vẫn chưa đủ, mình muốn có một gia đình nhỏ ấm áp, một người chồng ko chỉ yêu mà còn thương, ko chỉ thương mà còn biết chia sẻ, những đứa con dễ thương và ngoan ngoãn, mỗi ngày trôi qua không lo lắng nếu mai con ốm lấy tiền đâu mà trả, và cuộc sống thú vị từng ngày, mỗi ngày trôi đi thấy mình lâng lâng hạnh phúc và đón chờ ngày mai bằng vòng tay rộng mở …
Một công việc thôi chưa đủ, mình muốn là người thành công, muốn làm được những điều người khác ko làm dc, muốn vừa kiếm dc tiền, vừa có danh phận, vừa giúp dc người khác …
Bạn bè thân thiết thôi chưa đủ, mình muốn mình là người đầu tiên xuất hiện khi nó có chuyện, muốn mình là super hero, giúp dc nó mọi chuyện nó muốn, muốn chia sẻ với nó tất cả, muốn bảo vệ nó khỏi mọi điều làm nó buồn và đau khổ…
… Muốn và cần là một khái niệm đơn giản để hiểu, nhưng khó thực hiện! Người ta thường tự nhủ, có cái ta cần là đủ rồi, nhưng vẫn ấm ức, tại sao ko thể có cái ta muốn?
Những điều mình viết trong tobuylist, đều là những thứ mình muốn, nhưng mình phải có nó. Vì mình đâu phải cố gắng để có những thứ mình cần, mỗi ngày trôi qua, mình cố gắng làm bản thân perfect, tại sao ko thể có cái mình muốn chứ???
Không có bất kì điều j là hoàn hảo, anh cũng vậy mà mình cũng vậy! Đôi lúc, sự hụt hẫng là ko tránh khỏi, tại sao ko chấp nhận nó mà hà cớ phải ngồi viết một entry thật dài giống như đang suy nghĩ vẩn vơ, làm người ta mệt mỏi, mà mình cũng mệt mỏi nữa …
Dù luôn nói rằng, cho đi là ko nhận lại, tình yêu cho đi cũng ko cần nhận lại, mà làm ai hạnh phúc cũng ko cần nhận lại, chỉ bất chợt ta thấy, hình như, mình ko cảm thấy hạnh phúc – phút giây này thôi, chỉ phút giây này thôi. Giống như tỉnh dậy sau cơn mơ, bất chợt nhận ra hôm nay ko giống hôm qua, hôm qua ta đã hạnh phúc, tại sao hôm nay lại ko? – Một câu hỏi, hình như ko dành cho mình để trả lời, vì hạnh phúc, là một khái niệm rất ngẫu nhiên, ngẫu nhiên có rồi ngẫu nhiên đánh mất, là một cảm xúc rất khó đạt được, nhưng lại rất dễ mất đi …
lãng quên và băng giá!
em ko thấy mình tệ, ko thấy mình có lỗi, bởi vì trái tim em nhỏ quá, chỉ yêu được một người mà thôi!
đừng bắt em phải chia sẻ, vì người em yêu xứng đáng được nhiều hơn thế!
đừng bắt em phải quan tâm, vì em không đủ sức!
cũng đừng nói rằng luôn mong em hạnh phúc, nhưng lại luôn xuất hiện khi e yếu lòng nhất!
cũng đừng cố gắng níu kéo, vì dù ở bất kì hoàn cảnh nào, thì em cũng ko quay lại nơi mà em đã ra đi – không phải vì tình yêu, hay vì lòng thương hại, mà vì em kiêu hãnh và luôn kiêu hãnh!
——— cho những người em đã làm họ buồn!
Mai Khôi – my idol
Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng. – Khôi
Vào một buổi sáng đầy nắng, từ xa đã thấy dáng người nhỏ bé với mái tóc xõa dài quen thuộc của Mai Khôi. Kiểu tóc ấy, cách trang điểm ấy và cả những chiếc váy dài đều đúng chất “Mai Khôi”. Chị là một trong những ca sĩ ít thay đổi hình ảnh và dòng nhạc nhất. Nhiều người cho rằng Mai Khôi sống dễ dãi, nhưng với định hướng âm nhạc mà chị đang theo đuổi thì quả là không dễ dãi chút nào…
– Gần một năm qua không thấy chị xuất hiện trên sân khấu, còn album mới sau nhiều tuyên bố vẫn chưa thấy ra mắt. Chẳng lẽ chị đã hết lửa với âm nhạc hay đang ngầm thực hiện một kế hoạch mới nào đó?
– Đúng là từ sau tết tới giờ tôi chưa có dịp xuất hiện nhiều. Phần vì bận rộn với công ty quảng cáo của mình, phần vì chuyến lưu diễn Mỹ kéo dài hơi lâu. Album “Made in Mai Khôi” chậm trễ cũng do tôi khó tính, cứ thấy không hài lòng nên sửa tới sửa lui, thay đổi bài hát mãi. Album dự kiến phát hành cuối năm, còn lửa âm nhạc lúc nào cũng tràn đầy, nhưng phải tùy thời điểm thích hợp mà bùng cháy (cười).

– Vậy thì trong thời gian tới, chị sẽ…
– Chắc là sẽ chăm chỉ… lên sóng truyền hình hơn. Tôi đang ấp ủ một kế hoạch liveshow đặc biệt cho mình ngay sau album “Made in Mai Khôi” được phát hành. Đó sẽ là liveshow đầu tiên của một nữ nhạc sĩ hát nhạc của mình xuyên suốt liveshow và là hình ảnh mà tôi muốn hướng tới.
– Với việc hát và sáng tác, có phải chị đang muốn xây dựng hình ảnh giải trí đa năng như một số điển hình thành công hiện nay?
– Nếu gọi là giải trí đa năng thì tôi còn thiếu nhiều thứ lắm, chẳng hạn vũ đạo. Trong âm nhạc, tôi thích làm theo cảm hứng hơn là tự ép mình vào nền công nghiệp biểu diễn hiện nay. Ngay từ nhỏ, tôi đã thấy mình có khả năng sáng tác hơn, thích nhạc cụ và hoàn toàn không biết rằng mình có thể hát hay. Đến khi vô tình đoạt một giải Tiếng hát học đường ở Cam Ranh (Khánh Hòa) thì tôi mới bắt đầu thích ca hát. Được làm những gì mình thích là quá đủ rồi, tôi không phải là người tham vọng.
– Đã chọn con đường nghệ thuật, chẳng lẽ chị không tham vọng?
– Người có tham vọng sẽ làm bất cứ việc gì để đạt được mục đích, còn tôi chỉ sống theo cảm tính. Tất nhiên ai cũng muốn trở thành ngôi sao, nhưng bây giờ để bật lên như Mỹ Tâm thời xưa quả thực khó lắm. Trong nghệ thuật không thể nói trước được điều gì, đôi khi có tài thôi vẫn chưa đủ, mà còn phải cần đên sự may mắn nữa. Những ngày đầu vào Sài Gòn, tôi đã may mắn gặp được nhạc sĩ Quốc Bảo rồi. Mỗi nghệ sĩ đều có một “ngôi sao chiếu mệnh” của riêng mình. Ngôi sao của tôi chỉ tỏa sáng tới mức đó thì tôi đành chấp nhận thôi!
Ảnh: Tạp chí Người mẫu
– Mới 25 tuổi, điều gì đã khiến chị mang nặng tư tưởng sống chậm như vậy?
– Tôi không sống chậm. Tôi nhận thức rõ vị trí của mình để không quá mơ mộng, để tỉnh táo đi tiếp chặng đường phía trước. Dòng nhạc của tôi cũng khá kén người nghe nên không thể đòi hỏi gì hơn ở khán giả. Sở trường của tôi là sáng tác thì chỉ nên tập trung vào mảng đó, không thể cố gượng mình để nhảy nhót hoặc nhí nhảnh hát nhạc teen được. Hơn nữa, khán giả cũng đã quen thuộc với hình ảnh Mai Khôi – một người đàn bà hát với mái tóc luôn xõa dài và cây đàn guitar trên tay. Tôi không muốn thay đổi hình ảnh đó.
– Vậy quan hệ giữa chị và Quốc Bảo thế nào?
– Thật may là giữa chúng tôi chẳng có tình yêu, vì thế hai anh em vẫn có nhau đến tận bây giờ. Tôi không phải là mẫu phụ nữ mà anh Bảo thích. Anh ấy từng nói đùa rằng tôi thông minh, và chỉ thế thôi!
– Giới showbiz nói rằng chị kiêu lắm. Có nhiều lời mời đóng phim nhưng chị kiên quyết từ chối?
– Đúng vậy, tôi có niềm kiêu hãnh của riêng mình. Người ta có thể đánh giá, bình phẩm về những scandal xung quanh tôi thế nào cũng được, nhưng đối với những sản phẩm nghệ thuật thì tôi muốn thật nghiêm túc. Tôi không nhận lời đóng phim vì biết mình không có khả năng. Tôi đã từng xem phim của một số ca sĩ hiện nay đóng và thấy buồn cười quá vì các vai diễn gượng gạo, thậm chí vô duyên. Tôi không muốn mình nằm trong số đó.
– Chị có thừa nhận cuộc sống của mình… lạ lùng?
– Đó chỉ là một cách sống hơi lạ so với nhiều người. Tôi may mắn có những người bạn thân luôn ủng hộ và ở bên cạnh, vì thế rất vững lòng trước dư luận. Họ là những người bạn già tốt bụng của tôi, là nhà văn, họa sĩ… Chúng tôi thường hay tụ tập đàn hát cùng nhau. Nhờ có họ mà tôi thấy vui mỗi ngày, chia sẻ đam mê sáng tạo, phát triển thêm về tư duy cũng như kinh nghiệm sống.
Ảnh: Tạp chí Người mẫu
– Hình như chị chỉ thích quan hệ với những người đàn ông lớn tuổi?
– Người ta thường nói thiếu gì thì ráng bù đắp cái đó. Tôi còn trẻ, tuổi thanh xuân tràn đầy nên dễ bị chinh phục bởi sự già dặn, từng trải của đàn ông lớn tuổi. Tôi thấy đàn ông lớn tuổi có cái hay riêng chứ. Họ biết mình cần gì và qua họ mình cũng học hỏi được rất nhiều điều trong cuộc sống. Biết đâu sau này khi đã già rồi thì tôi lại thích chuyện trò với những thanh niên trẻ thì sao?
– Dường như chẳng cuộc tình nào của chị được lâu dài cả, tại sao vậy?
– Khi yêu ai chẳng muốn nghĩ đến chuyện lâu dài. Nhưng tình yêu là chuyện của trái tim, của cảm xúc, làm sao dám khẳng định tôi chỉ yêu người nào đó suốt cả cuộc đời? Tôi không tin vào hôn nhân cũng là vì vậy. Cứ yêu theo bản năng, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, vì khi cảm xúc đã hết thì những tờ hôn thú cũng trở nên vô nghĩa. Tình yêu hiện tại của tôi cũng đã được hơn hai năm rồi, đâu thể nói là không lâu dài.
– Yêu thế nhưng nghe nói chị chưa chịu kết hôn với người ấy, nghe đâu là một nhà sưu tập tranh?
– Mạng hai người khác nhau lắm nên chúng tôi chưa dám nghĩ đến chuyện kết hôn. Mà tôi nghĩ việc này cũng không cần thiết lắm, chỉ cần cả hai cùng hiểu “Vẫn mong lần này tình yêu sẽ muôn đời” (một câu trong ca khúc Bài hát cho anh do Mai Khôi sáng tác) là đủ.
– Chị tự biết mình có điểm nào thu hút nhất?
– Có lẽ là sự duyên dáng. Tôi tự thấy mình không xinh, lại thấp bé quá nên nói về nhan sắc thì chẳng bằng ai. Mặt khác, tôi hiểu được tâm lý đàn ông và khi đã yêu ai thì luôn yêu hết mình.
– Có bao giờ chị thấy mất tự tin không?
– Tôi hay giận mình vì thói mít ướt. Bản thân thì mạnh mẽ lắm, nhưng cứ hay khóc vặt vì những chuyện không đâu, nhiều khi không thể kiềm chế được. Tôi thích cuộc sống bình lặng, không bon chen quá, đôi khi cũng sợ làm người khác chán (cười).
be and feel
Everything’s alright, but I feel sad!
I’m not lonely but I feel lonely!
I’m not empty but I feel empty!
I move on but I always look back!
I wanna help but I do nothing!
I forget but I try to care!
I do sth that I don’t want!
complicated, jealous, boring and stupid girl!