Tinyvirgo's dairy

Mình ko định viết tổng kết cho 5 năm “định cư” ở chốn này. Lại càng ko muốn viết lách gì vào thời điểm này, khi những điều trong lòng vẫn còn trăn trở ko nguôi, những điều nên hay ko nên cứ lộn xộn trong đầu, và tâm trạng của mình thì thay đổi theo từng bài hát … Nhưng mình đang viết rồi, đôi khi những việc mình làm trong đời cứ thế đến rồi xong, đôi khi mình cũng chẳng biết mình đã làm gì nữa … Chắc đó cũng chính là câu tóm gọn nhất cho 5 năm vừa qua …

5 năm trước, mình 25 tuổi. Ở tuổi đó vẫn còn chưa biết mất mát là thế nào, vẫn còn vô tư lắm, và ngây thơ vô số … Cũng có lẽ vậy đôi lúc nhìn lại mình nghĩ tuổi trẻ có lí của nó đấy chứ. Tuổi trẻ với tất cả bồng bột, nông nổi, và bao điều chưa suy nghĩ chín chắn, người ta phải đi, đi và làm những điều trong mắt người có kinh nghiệm là “nguy hiểm” để trải nghiệm. Bởi già một chút nữa, với tất cả mất mát, sợ hãi, người ta khó mà dấn thân, khó mà thuyết phục được bản thân làm bất kì điều gì trước khi nghĩ suy mười lần chín lượt. Và đôi lúc nếu ko té đau, người ta khó có thể trưởng thành … Mình lúc 25 tuổi, hăm hở ra đi. Mình vẫn còn nhớ lúc đó mình rất sợ hãi. Cuộc sống yên bình của 2 năm sau khi ra trường, đi làm, có một anh người yêu đang làm ra tiền. Cái cuộc sống bình yên ấy đôi ba lần đã níu chân mình. Và như mọi quyết định trong đời, mình vẫn tự vấn bản thân, suy nghĩ rất nhiều mà chẳng nói ai biết. Nếu mình nói ra, mình sợ những lời khuyên bảo sẽ làm mình thay đổi. Vì mình vẫn muốn sống và quyết định những điều mình thật sự muốn, hơn là sống một cuộc đời của người khác. Lúc 25 tuổi, mình ko biết điều đó, nhưng mình ngẫu nhiên đã làm đúng. Trước ngày đi 1 hôm, mình ngồi ở góc đường NTMK, chờ người sửa đồng hồ thay pin cho cái đồng hồ chuẩn bị cho một hành trình mới, nhìn dòng người qua lại, ko hiểu sao mình nghĩ mình sẽ đi rất xa, và rất lâu, có lẽ sẽ ko bao giờ có dịp quay trở lại và thanh thản ngồi tận hưởng những giây phút như vậy nữa. Mình đã nhìn dòng người qua lại, đã bồi hồi xúc động, và đã nghĩ “tại sao mình lại nghĩ mình sẽ ko trở về nhỉ?”.

5 năm, ko đủ dài để đi hết những nơi mình muốn đi, nhưng đủ dài để mình trải qua rất nhiều. Có những người bạn đến rồi đi, có những cuộc vui đến và tàn, có những nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc. Mình đã đi tất cả những nơi mình có thể đi, đã làm tất cả những việc mình cần làm, đã cố gắng và đã đạt được những gì mình muốn. Khi đặt chân tới Hà Lan, cảm giác của mình suốt một năm dài là ko thể tin giấc mơ đã trở thành hiện thực. Đôi lúc mình ngủ dậy, rất sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, và thở phào nhẹ nhõm vì mình đang ở spacebox, đang ở roland, đang ở binnenwatersloot, đang ở koormarkt … Đôi lúc mình đã tự hỏi, suốt hơn 20 năm qua, cố gắng vì giấc mơ này, vậy giấc mơ tiếp theo của mình là gì? 5 năm qua, và mình dường như vẫn chưa tìm được mục tiêu tiếp theo. Đôi lúc, mình muốn đủ khả năng làm một việc lớn lao, giúp được nhiều con người đáng thương trên đời. Nhưng cũng có lúc mình chỉ muốn bình an, muốn được sống cuộc đời nhỏ nhoi của mình với ít sự cố gắng nhất. Có lẽ, 5 năm qua là 5 năm nhiều hoạt động, nhiều nỗ lực nhất trong suốt cuộc đời mình. Rất nhiều lúc mình đã mệt mỏi, đã ko muốn tiếp tục cố cho một điều gì đó quá lớn nữa. Nếu trong 5 năm tới, cuộc đời mình thay đổi tích cực, hay chỉ là một cuộc sống nhỏ nhoi thì mình nghĩ mình xứng đáng được bình yên.

5 năm trôi qua, giờ bao khuôn mặt trôi qua trong trí nhớ, bao nhiêu lần mình đã vui, đã khóc, đã cố gắng, đã thất bại và đã thành công. Điều duy nhất ko thay đổi đó chính là nỗ lực và kiên trì. Chưa bao giờ nghĩ rằng mình thật sự sẽ bỏ cuộc, hay chưa một lần hối tiếc về những điều đã làm và chưa làm. Ở mỗi thời điểm của cuộc đời, mình tin rằng mình đã làm hết sức có hết, trên cả những gì mình có thể yêu cầu đối với bản thân. Có lẽ bởi vậy, mình tự tin là con đường sắp đến rồi cũng sẽ có khó khăn, nhưng tâm thế của mình thì vẫn vậy, vững vàng, cẩn trọng và không để một ai phải lo lắng cho mình. Có thể một lúc nào đó mình thật sự ko muốn làm trouble solver, chỉ muốn là một trouble maker và cần lắm sự giúp đỡ của những người xung quanh, nhưng có lẽ mình sinh ra đã ko có “tố chất” để làm một trouble maker. Và 5 năm qua mình đã học được rằng, đôi khi cần phải chấp nhận bản thân như nó vốn có, chấp nhận số phận, chấp nhận cuộc đời và những điều mình ko thể thay đổi …

5 năm – dài lắm với những trắc trở. Có những lúc mình thấy thật sự mệt mỏi – như chính lúc này. Càng lớn, càng phải mang nhiều nghĩa vụ và trọng trách. Đôi lúc mình chỉ muốn là con bé của tuổi 25, vẫn nghĩ rằng mình ko phải lo cho ai, ko phải quan tâm tới gì ngoài bản thân. Nhưng cuộc đời đâu có đơn giản như vậy. Nếu mình đủ may mắn để có được một chút vị trí, thì cũng là lúc mình sẽ biết nhiều hơn, phải cố nhiều hơn. Đôi khi nhìn lại những gì mình muốn, cố gắng tìm một giải pháp, nhưng chỉ thấy bế tắc. Mình hy vọng cuộc đời vẫn tốt với mình, vẫn mang lại cho mình rất nhiều may mắn như những năm vừa rồi, để mình đủ sức mạnh vượt qua, và đi tiếp.

5 năm – 6 năm – 7 năm – 10 năm … mình liệu rồi sẽ đếm đến bao giờ? mình vẫn chưa biết rồi 5 năm sau mình sẽ ở đâu? vẫn chưa thể nguôi suy nghĩ muốn trở về, muốn được sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mình cũng vẫn ko thể cầm lòng khi chôn chân ở một chốn mà mình biết chỉ có thể cho mình nhiều bế tắc hơn. Cuộc sống với quá nhiều “biến” để take into account, bây giờ mình lại có thêm một gia đình lớn, mỗi quyết định ko còn là quyết định của riêng mình, của một con bé 25 tuổi 5 năm về trước nữa. Mình vẫn tự hỏi rồi mình sẽ thế nào khi nhắm mắt xuôi tay và nghĩ về những thời điểm như thế này? Mình ko muốn hối tiếc, nhưng cũng ko muốn cứ nhẩn nhơ với cuộc đời mình … Đến bao giờ thì lòng mình sẽ thôi những trăn trở, sẽ có thể yên bình ngắm thời gian trôi đi, ngắm mây bay lững lờ …

19/8/2016

Blogging, Tin ở hoa hồng, Tinyvirgo's dairy

Không khí năm mới đã ngập tràn khắp nơi, trong suốt mấy năm đi học, chắc đây là lần đầu tiên mình đón năm mới ở Nhà. Chắc để bù cho mấy năm không ra khỏi nhà vào thời khắc giao thừa, xổng ra một phát là liên tục mấy năm lúc nào cũng tụ tập bạn bè, ăn uống một hồi đã thấy đến 12h, đi xem pháo hoa và đốt pháo hoa. Tưng bừng, nhộn nhịp, ồn ào …
Năm nay, có lẽ đã đủ lớn để thôi ko còn háo hức với pháo hoa, nhưng khi thấy bông pháo đầu tiên lấp lánh ngoài cửa sổ lab từ hôm kia, mình lại thấy có chút không khí hệt như Tết ngày xưa, cảm thấy người HL cũng tất bật đón cái tết riêng của họ … Hôm nay, từ chập tối, tiếng pháo đã đì đùng không dứt. Dù là đi trên đường, hay bất chợt nhìn ra cửa sổ từ nhà cũng thấy từng bông hoa lóe sáng trên trời. Mình không biết những ngày tháng ở trời tây còn kéo dài bao lâu nữa, nhưng một lúc nào đó không còn ở đây, mình sẽ rất nhớ cái cảm giác này! Cái cảm giác cần phải đoàn tụ, không có gì nhiều, chỉ là về nhà, nấu một bữa cơm, cùng reo vui với nhau khi thấy bông hoa sáng rực rỡ đó … Hạnh phúc, đơn giản chỉ vậy thôi!

A&S, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Một năm thì tưởng chừng là rất dài, 12 tháng, 365 ngày, nhiều lúc chờ đợi 1h rất lâu, nhưng nhìn lại thấy thật là mau quá! Thời gian hình như trôi nhanh hơn kể từ ngày mình đặt chân đến Hà Lan. Mỗi ngày đều là rất nhiều việc để làm – và mình có thể vui hay ko vui vào một thời khắc nào đó, nhưng mình hài lòng với những gì mình làm được mỗi ngày. Một ngày của mình là mở mắt dậy, tự hỏi mình sẽ làm gì hôm nay, những việc mình cần làm, muốn làm, sẽ làm. Rồi tung chăn tỉnh ngủ, một ngày trôi qua vèo vèo. Cuối ngày nhìn lại, lại tự hỏi mai mình sẽ làm gì. Nhắm mắt lại, ngủ một giấc để mai lại là một ngày mới. Mình đã ko để thời gian trôi qua lãng phí. Kể cả những ngày ko làm được gì khi tâm trạng ko tốt, thì mình cũng đã dành thời gian cho bản thân, tự sắp xếp những công việc không tên và có tên, để rồi ko có việc gì là trễ nải. Uh, mình hài lòng với mình và với cuộc sống của mình.

Cách đây 1 năm, những gì mình có được là rất ít ỏi, hoang mang và lo lắng trước những ý tưởng chưa đến đâu. Bây giờ, công việc đã tạm ổn, một vài bài báo đã bắt đầu hình thành. Đôi lúc cảm thấy nhỏ nhoi, nhưng đôi lúc cũng cảm thấy đó là thành tựu ko phải ai cũng có được. Mình đã may mắn có những sự giúp đỡ cần thiết. Có những người giúp mình, có người hại mình, có người lúc thì giúp lúc thì gây khó khăn. Nhưng tựu chung lại mình hài lòng vì đã handle mọi việc ổn thỏa, có những mối quan hệ đủ thân để tâm sự chuyện công việc, cũng như luôn có thể cậy nhờ một ai đó lúc cần thiết. Mình tự hào vì có lúc mình tưởng là mình ko thể vượt qua được, nhưng rồi mình cũng giải quyết mọi chuyện ổn thỏa, vui vẻ, và nhận được sự ghi nhận từ các thầy về nỗ lực của mình.

Năm nay, là năm trọn vẹn đầu tiên của cuộc sống vợ chồng. Nhiều điều cần phải thích nghi và thay đổi. Nhưng mình hài lòng khi ở bên một người có tinh thần cầu tiến, ko ngại tiếp thu và thay đổi. Mình là một cô gái khó tính – mới nhận ra điều đó gần đây. Mình ưa cầu kì, ưa sạch sẽ, ưa sắp xếp mọi thứ thuận lợi cho cuộc sống, nên đôi lúc là khó để vừa lòng tất cả. Nhưng anh vẫn chiều được, và nhiều khi mình cảm thấy yêu anh hơn vì điều đó. Ai đó nói rằng hãy cưới một người có thể làm mình cười, mình nghĩ là 1 năm qua mình cười nhiều hơn những năm trước, và cười nhiều hơn khóc. Điều đó làm mình cảm thấy mọi việc đang đi đúng hướng mà mình muốn.

12 tháng là một hành trình đầy bận rộn, và bản thân mình cũng đã có những thay đổi nhất định. Mình giàu hơn năm ngoái, tự tin hơn năm ngoái, positive hơn năm ngoái và trưởng thành hơn năm ngoái. Những gì mình đạt được hôm nay có thể ko đong đếm được như mấy cái nhà, mấy cái xe, mấy đứa con, nhưng mình hài lòng với con đường mình đã chọn lựa và tin tưởng ở tương lai.

Mình ko ước gì nhiều cho năm mới, chỉ ước sức khỏe, bình an, và mọi điều như ý muốn!

Chúc mừng năm mới!

Blogging, Tinyvirgo's dairy

4 năm tự lập – 4 lần chuyển nhà – lần này là thứ 5!

Ngày trước khi còn ở nhà, có lần đứa bạn bảo mình sống ở nhà ko hiểu nỗi khổ của việc của chuyển nhà. 4 năm qua mình đã hiểu. Đó là cái nỗi khổ của việc bất định, nỗi buồn của việc chia tay một nơi ở gắn bó, và cái cảm giác ko biết thuộc về nơi đâu …

Ít ra lần này chuyển nhà cũng đã lôi kéo được chồng tham gia cùng, lo lắng cùng, pack đồ cùng. An ủi là dù ở đâu thì cũng là hai đứa gắn bó với nhau. Những ngày đầu tiên nghĩ đến chuyển nhà là cảm giác sợ hãi, lo lắng, mệt mỏi thì giờ đã đỡ hơn biết bao nhiêu vì ít ra khi chuyện lớn chuyện nhỏ còn được than thở và chia sẻ cùng chồng.

Nhưng vẫn cảm thấy chút gì đó bất định, hơi mệt vì ngoài đồ đạc thì còn tiền nong. Biết mình ko giàu nên cái gì cũng tiết kiệm, mà tiết kiệm lại ko phải là cái mình cảm thấy comfortable with! Vào bất kì thời điểm nào cũng mong ước gì mình được trúng số độc đắc. Để mua đồ dùng mới, ko phải chuyển gì, fresh start luôn. Để anh ở nhà, đi học và làm cái anh thích. Để mình rảnh rang đầu óc chuyện tiền nong mà tập trung làm việc thôi. Để được đi chơi nơi này nơi nọ. Nhưng mơ ước thế thôi, mình vẫn happy với những gì mình có, cảm giác mọi việc vẫn ổn, và mình manage được. Năm sau rồi sẽ tốt hơn năm nay. Cố một chút thôi, mọi việc rồi sẽ kết thúc và mình rồi sẽ có mọi thứ mình mơ ước mà!