Gởi lại cho người

(*) phỏng theo “Cuộc phiêu lưu của người Mông trên phố”

Mình đã định viết về cuộc sống ở nước ngoài từ lâu, từ khi đọc những bài viết kể rằng cuộc đời của những người con xa xứ là những nỗi khổ, tủi nhục ở xứ người. Hôm nay, có thời gian ngồi đọc bài “cuộc phiêu lưu của người Mông trên phố”, trong đó có đoạn “họ rất giống những người Việt Nam rời  quê hương mình đi xuất khẩu lao động tại một quốc gia xa lạ ở Trung Đông hay Đông Á. Họ đối mặt với đầy nguy cơ: bất đồng ngôn ngữ, bất đồng văn hóa, họ dễ bị lừa, dễ bị bóc lột, thậm chí gặp nguy hiểm về thân thể.” Bất chợt hiển hiện ra trước mắt ánh mắt ái ngại của bạn bè mỗi khi mình về tết, và tưởng tượng ra ánh mắt ái ngại của bạn bè bố mẹ hai bên mỗi khi nhắc tới mình ở một chốn xa xăm nào đó.

Mình biết cuộc sống dưới góc nhìn của mình là một cái nhìn phiến diện, nhưng mình cũng chỉ mong cung cấp một cái nhìn khác về cuộc sống ở nước ngoài, không phải để giãi bày, mà để mọi người biết và hiểu, (và nếu có ý định đi nước ngoài) thì sẽ có một định hướng, và sự chuẩn bị  phù hợp.

Trước hết phải nói rõ, mình ko phải đi nước ngoài theo dạng lao động, nhờ vậy, mình có những lợi thế nhất định. Mình đã học tập ở Hà Lan 2 năm trong một chương trình thạc sĩ. Sau đó, mình tiếp tục học lên tiến sĩ tại Hà Lan trong 4 năm. Môi trường làm việc của mình là môi trường giáo dục , mình được gọi là Highly skilled immigrant (tạm dịch lao động có trình độ cao), mình đi làm, có lương hàng tháng, mỗi năm được 2 đợt thưởng, có tầm hơn 20 ngày nghỉ phép, có bảo hiểm xã hội, bảo hiểm sức khỏe và được “bảo vệ” bởi thầy/sếp, trường/công ty, và sở cư trú, đồng thời cũng được cung cấp nhiều thông tin để hòa nhập được với cuộc sống ở Hà Lan bởi đồng nghiệp, bạn bè người Việt cũng như người nước ngoài/người Hà Lan. Mình giao tiếp tiếng Anh thành thạo hàng ngày, do đó ngoại trừ thời gian đầu thì hiện tại mình ko gặp vấn đề về ngôn ngữ. Khi gặp vấn đề cần giải quyết, mình hỏi và được hướng dẫn tận tình, đủ để không để vấn đề tồn tại hay gây khó khăn cho cuộc sống của mình. Nói như vậy để thấy là mình gặp may mắn đủ để thích cuộc sống ở nước ngoài, được tạo điều kiện nhiều hơn là gây khó dễ, và chưa gặp một sự cố nào quá nguy hiểm.

Vậy mình thích ở nước ngoài hay ko? Mình xin trả lời thành thật là không. Tại sao? Vì không có ai lại ko thích trở về nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi mình có thể hoàn toàn tự do giao tiếp bằng ngôn ngữ mà mình quen thuộc nhất, nơi có ông bà cha mẹ họ hàng thân thiết để khi ốm đau cũng như mỗi ngày có thể thấy sự ấm áp của người thân bên cạnh. Mình đồng cảm với sự lạc lõng của người Mông giữa phố phường Hà Nội, nhưng sự lạc lõng đó ko phải chỉ là của người Mông. Một người Đà Nẵng giữa phố phường Hà Nội cũng sẽ thấy lạc lõng vậy, cũng sẽ thèm ăn một tô bún mắm đúng kiểu Đà Nẵng – cho dù cũng sẽ kiếm được thôi nhưng vị nó vẫn ko thể giống như đang ở Trần Kế Xương mà ăn tô bún mắm ấy. Cái nơi mà mình được sinh ra, gắn bó với nó suốt những năm tháng đầu đời, cho dù nó có nát như tương, có ko còn đáng sống nữa, thì vẫn là cái gì đó quá dỗi thân thiết và quý giá, lung linh như trong những giấc mơ khi nghĩ về. Mình gọi đó là tình yêu, mình ko muốn lí giải và cũng ko thể lí giải tại sao.

Nhưng nếu có cơ hội, liệu mình có trở về hay ko? Mình cũng thành thật trả lời là không. Nghe mâu thuẫn nhỉ! Bởi vì mình quan niệm thế này: trong cuộc sống, mỗi người phải tự lo được cho bản thân mình trước; nếu ai cũng lo được cho bản thân mình tốt, gia đình sẽ tốt, xã hội sẽ tốt, cuộc sống sẽ ko có vấn đề gì cả. Và lí do để mình ko trở về là vì thế. Mình ko thể tự sống tốt khi mình trở về quê hương mình. Nghe thì hơi đau lòng một tẹo, nhưng mà đó là sự thật.

Sự thật chính là mình ko thể chỉ dựa vào năng lực của bản thân, làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu khi mình ở Việt Nam. Không phải bởi vì mình ko có năng lực, mà năng lực đó ko đủ để được trả lương cho mình đủ sống. Nói vậy thì hơi mơ hồ, thế nào là đủ sống? Mình sẽ chỉ lấy ví dụ của bản thân ở Hà Lan, mình đang là nghiên cứu sinh, nhiệm vụ chính của mình là học tập để trở thành tiến sĩ, một khi mình học xong mình sẽ được cấp 1 cái bằng, vì vậy mình ko hẳn là đi làm để được trả lương, mục đích chính vẫn là đi học – nhưng vẫn nhận hàng tháng một khoản gọi là lương. Khoản lương đó ko cao nếu so với thu nhập hàng tháng của người dân Hà Lan, nói đơn giản là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp thạc sỹ giống hệt mình cách đây 4 năm, khi bắt đầu đi làm cách đây 4 năm đã lương cao hơn mình, và bây giờ thì lương còn cao hơn mình nhiều, cộng thêm kinh nghiệm này nọ thì có thể đã lên làm trưởng nhóm gì gì đó. Nhưng mặc dù lương ko cao, hàng tháng 1/3 lương là đủ trả tiền nhà, 1/3 nữa là cho các khoản chi tiêu cá nhân (chưa kể nhà mình 1 người đi làm chi cho 2 người), còn lại có thể để dành, đi chơi, mua sắm tùy ý. Đối với mình, như vậy là đủ. Mình ko tham nhiều hơn, mình cũng ko mong nhiều hơn, vì cảm thấy nhu cầu căn bản của mình được đáp ứng. Mình nhờ vậy chỉ hàng ngày chăm chỉ đi làm, gặp khó khăn có thể than thở một chút, nhưng mà về căn bản là cảm thấy cuộc sống vừa đủ, có thể tập trung toàn lực cho công việc và ko phải suy nghĩ nghề tay trái, nghề chân phụ nào thêm. Bởi vì ko phải quá bận rộn, mình có thời gian để tái tạo sức lực, tận hưởng cuộc sống, và nghĩ/làm một số điều để trả lại cho cuộc sống.

Sự thật chính là mình ko thể cảm thấy bình yên khi sống ở Việt Nam. Khi ở nước ngoài, mình cảm thấy thèm đủ thứ, dù cùng 1 món nhưng vị ko thể nào bằng ở Việt Nam, nhưng khi về nhà mỗi dịp tết, mình cũng ko dám ăn món đó ở hàng quen thuộc ngày trước, vì ăn là đau bụng. Mình nghĩ đó là vấn đề thích nghi, nếu về hẳn ở VN, mình nghĩ mình sẽ quen thôi, sẽ ăn được thôi và sẽ thấy khoái khẩu lại thôi. Nhưng lợi hại sau đó thì còn phải bàn nhiều. Tình hình ung thư, dịch bệnh liên tục khiến mình cảm thấy sợ. Thật ra thì chẳng có gì đảm bảo rằng sống ở nước ngoài sẽ ko ung thư, bằng chứng là ở đây cũng đầy rẫy bệnh nhân ung thư đó thôi, chẳng qua là mình ko quen nhiều người bằng ở VN nên mình ko biết đấy thôi. Nhưng điều khác chính là nếu ở đây (nói dại) nếu ai đó bị ung thư, ít ra thì họ cũng ko phải lo đến tiền. Bảo hiểm sẽ chi trả những chi phí cần thiết. Hệ thống bệnh viện ở đây cũng ko quá tải đến mức 3-4 người 1 giường.  Và người đó sẽ ko phải lén lút trả thêm tiền cho bác sĩ để được chăm sóc đúng với mức họ cần được chăm sóc. Và họ chắc ko phải uống thuốc giả. Mình tin là trong thời gian nghỉ ốm, quỹ trợ cấp họ đóng sẽ chi đủ tiền để gia đình họ có thể tiếp tục sống đàng hoàng, không phải lệ thuộc vào ai và có thời gian để chăm sóc cho họ. Và công việc sẽ vẫn ở đó, sếp sẽ tạo điều kiện cho họ được làm việc khi họ khỏe lại. Đó chính là điều khiến cho con người cảm thấy bình yên. Không phải cứ đất nước hòa bình và ko có chiến tranh thì có thể bình yên. Bình yên chính là cảm giác trong nội tâm của mỗi người, khi biết rằng dù điều xấu nhất xảy ra, thì cũng ko có vấn đề gì quá đáng sợ. Bình yên chính là ko phải mở báo ra, đọc bản tin và nghĩ liệu khi nào thì điều đó xảy ra với mình, và nếu xảy ra thì mình phải làm sao. Bình yên chính là khiến cho mỗi người có thể ko lo lắng cuống lên mà bắt đầu tích lũy tiền bạc, làm mọi thứ để có tiền, rồi bán sức khỏe, bán lương tâm để có tiền. Bình yên là ko phải vội vã chạy ra đường, vì vội mà vượt đèn đỏ, vì vượt đèn đỏ mà tai nạn, và một người tai nạn thì cả nhà lại phải dắt díu nhau vào viện thăm nom. Bình yên chính là điều mấu chốt khiến người ta có thể sống đàng hoàng, hoàn toàn tập trung cho công việc, để có 8h vàng ngọc hiệu quả thay vì làm việc 20h/ngày nhưng hiệu suất chỉ đáng 2h.

Nhưng nói đi phải nói lại, để có được sự bình yên ấy, mình cũng phải trả một cái giá ko nhỏ. Mình ko thể lên trường và ngồi ngày này sang tháng nọ mà ko làm ra được kết quả gì. Áp lực công việc của mình là không hề nhỏ. Mỗi ngày là một thử thách, nhiều khi có những đợt phải làm nhiều, việc khó giải mãi ko ra, mình cũng căng thẳng mệt mỏi muốn bỏ cuộc và xin nghỉ cho rồi. Mình nhớ những tháng ngày nhẹ nhàng dễ dàng ở Việt Nam, khi công việc ko quá áp lực, vừa tầm với mình, mỗi ngày lên trường có thể chỉ là tổ chức một cái gì đó, hiếm khi bị kiểm tra xem mình làm đạt mức nào, và nhiều ngày chỉ là lên ăn uống nhậu nhẹt rồi về. Ngoài áp lực công việc, còn có sự lạc lõng, sự cô đơn khi ở xứ người. Khi vui khỏe thì ko sao, nhưng khi ốm đau, hay có việc, ko có người thân ở bên để nhờ vả. Khi sinh con đẻ cái, ko có cha mẹ ở bên để nhờ cậy. Đôi lúc, chỉ gặp một vài người bạn để thỏa long nói tiếng Việt cũng là một nhu cầu xa xỉ. Thế nên, nhiều khi người Việt ở nước ngoài tốt với nhau, vì họ cần nhau nhiều hơn khi ở VN là vậy. Không chỉ lúc ốm đau, việc hàng ngày cũng nhiều hơn, vì ko thể thích là chạy vù ra quán ăn. Hai vợ chồng mỗi ngày đều phải lo 3 bữa nếu muốn đảm bảo sức khỏe, nhà cửa quần áo mỗi tuần đều phải thu vén dọn dẹp giặt giũ, rồi còn đi chợ, con cái, quỹ thời gian chỉ có 24h mà bao nhiêu việc phải làm. Vì thế ai cũng phải cố gắng hiệu quả nhất có thể, những gì giản tiện được thì giản tiện, những gì rườm rà quá thì cũng phải cố gắng lược bớt. Không thể ngày nào cũng ra quán uống bia tới chiều tối, hay tụ tập bạn bè hết 2 ngày cuối tuần được. Mà thật ra nếu có thời gian thì cũng ko có tiền để chi cho những trò vô bổ đó. Vì hàng tháng ngoài tiền nhà, tiền ăn uống, còn phải chi trả rất nhiều khoản như thuế các loại, tiền đi lại, tiền bảo hiểm các loại. Những khoản tiền này là để đảm bảo cho mình khi sự cố xảy ra, thì cũng ko đảo lộn cuộc sống của những người xung quanh mình. Và vì nó ko hề nhỏ, yêu cầu cho công việc của mình cũng ko hề đơn giản. Đó chính là “tiền trao cháo múc”, cũng sòng phẳng thôi đúng ko?

Về căn bản, xã hội phương tây là xã hội song phẳng và vì thế cũng khá thoải mái. Ngược lại, xã hội phương đông là xã hội trọng tình nghĩa, vì thế mọi mối quan hệ cũng dựa trên nguyên tắc dung chữ “tình” để giải quyết, càng làm cho mọi thứ rắc rối hơn. Mình mà sống ở VN, chỉ riêng chuyện thăm hỏi, chăm sóc hàng ngày cũng thấy rất mệt mỏi. Ngày lễ tết chỉ riêng việc đi hết nhà này tới nhà nọ, hay chuyện thăm hỏi ốm đau từ trong nhà ngoài ngõ tới đồng nghiệp là cũng đã hết bao nhiêu thời gian. Mà việc thăm hỏi ấy lại ko giúp ích được gì về lợi ích, lại càng làm cho người ốm mệt hơn, nhà có việc mệt hơn thôi. Nhưng vì lễ nghĩa mà phải làm. Ai cũng chỉ làm để đẹp mặt mình,nhưng lại luôn cho rằng mình làm điều ấy là cho người khác hạnh phúc vui vẻ. Sự ngộ nhận trong lối sống và cư xử khiến cho cái tình bị mất giá nhiều,nhưng ko ai muốn đi ngược lại quy luật đó cả, và tất cả đều chấp nhận như vậy. Đôi khi mình cũng nghĩ việc ở xa bố mẹ là điều mình ko muốn. Nhưng ngược lại, việc ở xa bố mẹ làm cho mình ít va chạm với người lớn và có những mâu thuẫn về lối sống hơn. Nhờ vậy, mình có thể tự chủ được (và cũng phải tự lo) cuộc sống của mình, làm những điều mình cho là đúng, và có thể yêu thương bố mẹ hơn. Bố mẹ cũng ít có thời gian dành cho mình, nên những khi gặp thì đều rất vui vẻ và sẵn sàng chiều nhau hơn. Đối với mình, việc sống xa bố mẹ và được nuông chiều đôi khi cũng là một cảm xúc lạ chỉ khi đi xa mình mới cảm nhận được.

Cũng phải nhắc đến rằng sống ở nước ngoài là một trải nghiệm thú vị hay ko là tùy người. Có những người hợp với cách sống sòng phẳng và thoải mái đó, cũng có người thích lối sống truyền thống hơn. Người phương tây ko can thiệp quá sâu vào những lựa chọn mang tính cá nhân, và tôn trọng sự khác biệt. Nhưng cũng tùy cộng động mà mình được hòa nhập, sẽ có người này người kia. Nếu như sống ở một nước phương tây nhưng lỡ chọn sống trong một cộng đồng gồm nhiều châu Á (Trung Quốc hay Việt Nam chẳng hạn), hoặc nhiều người đạo Hồi, hoặc toàn tây, trải nghiệm sẽ khác nhau nhiều. Nếu làm việc trong môi trường nhiều lao động chân tay, hoặc làm việc ở nơi nhiều trí thức và người giỏi thì sẽ hoàn toàn có những cái nhìn khác nhau. Điểm chung chính là vì mình đang đến sinh sống ở một nơi khác, cái câu “nhập gia tùy tục” vẫn đúng trong trường hợp này. Mình ko ủng hộ quan điểm là người Việt Nam thì đi đâu cũng sống như người Việt Nam. Mình đến sống ở HL và hoàn toàn cởi mở để hòa nhập vào xã hội của họ, cũng như sẵn sàng chấp nhận những phong tục, lối sống cũng như quy định của nước Hà Lan. Mình coi đó là một cách để tôn trọng đất nước này. Mình tự nhủ luôn đi làm, đóng thuế, làm mọi thứ theo quy định, ko lách luật, ko gian xảo dù có nhiều khi mình có thể được lợi hơn một chút, thậm chí đôi lúc vì hoàn cảnh mà kiếm tiền ngoài luồng thì cũng cảm thấy ko thoải mái nên mình hoặc là khai báo hoặc là bỏ luôn để thoải mái (cho dù khoản tiền ấy có nhỏ đi chăng nữa). Đồng thời mình cũng tích cực học tiếng, học cách sống và cách nghĩ của người bản xứ để hành xử cho đúng. Ko phải là quỵ lụy hay lo sợ gì, chỉ là làm đúng thì mình cảm thấy thoải mái với chính bản thân mà thôi. Mình nghĩ đó cũng chính là cách để cảm thấy thoải mái với lựa chọn sống ở nước ngoài. Vì nói cho cùng, bất kì ai từ bỏ quê hương để đến một nơi khác sống, sẵn sàng đánh đổi những điều quen thuộc để học những điều xa lạ thì đều mong một cuộc sống tốt hơn, chứ ko hề muốn một cuộc sống nơm nớp lo âu và ko thể duỗi thẳng chân ngủ mỗi đêm.

Vậy ai nên hay ko nên chọn cuộc sống ở nước ngoài? Theo mình nếu có cơ hội để ra nước ngoài sống, làm việc theo đúng chuyên môn/khả năng của bản thân thì nên trải nghiệm. Một lần trải nghiệm sẽ giúp chúng ta có những lựa chọn, khi được lựa chọn thì mới nói đến chuyện phù hợp hay ko. Còn những trường hợp cố sống cố chết để ra nước ngoài sống một cuộc đời mà mình ko biết tương lai thế nào, chấp nhận làm những công việc dưới khả năng của mình, và bản thân mình cảm thấy quá khổ cực ko có đường ra, ko thể tận hưởng cuộc sống, thì ở Việt Nam dù gì cũng sẽ có cách sống. Cuộc sống ở nước ngoài ko phải là một cuộc sống nhung lụa dễ dàng. Đừng đổ lỗi cho chế độ, xã hội, gia đình hay người thân, sướng hay khổ phần nhiều là do bản thân mà thôi, những ngoại cảnh chỉ là phần phụ thêm mà thôi.

Một khi đã quyết định ra nước ngoài sống, thì hãy học cái hay cái tốt của con người nước sở tại, nhìn theo cách sống của họ để hòa nhập được vào cuộc sống. Không ai bắt bạn phải từ bỏ món ăn, tập tục của người Việt, nhưng phải xác định đó ko phải là cái tối quan trọng vào thời điểm này. Cái gì có thể dung hòa được thì giữ, cái gì ko thể dung hòa được thì phải bỏ. Nhất định phải giữ hình ảnh đẹp của người Việt trong mắt bạn bè quốc tế, và cố gắng để sống tốt hơn cuộc sống ở quê nhà, để xứng đáng cho cái giá phải bỏ ra.

Tóm lại, bản thân mình nghĩ chẳng có một phương án nào là hoàn toàn hại hay lợi. Việc sống ở nước ngoài hay sống ở Việt Nam đều có những nhược điểm và ưu điểm nhất định. Tùy hoàn cảnh sống, thái độ sống, và ưu tiên trong cuộc sống của mỗi người mà có những lựa chọn phù hợp với mình. Đừng quá màu hồng hóa cuộc sống ở nước ngoài, nhưng cũng đừng có cái nhìn thiếu tích cực về cuộc sống của người khác ở nước ngoài. Hãy để cho mỗi cá nhân được lựa chọn, được sống và được ủng hộ lối sống và lựa chọn cuộc đời của họ. Đó chính là thái độ mà không chỉ mỗi người cần có, mỗi chính phủ, quốc gia cũng nên khuyến khích điều đó. Bởi vì con người sinh ra vốn không phải để làm một công dân nào đó, họ sinh ra để sống, để làm những điều họ muốn, và để làm cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Và cuộc sống này chỉ tốt đẹp khi mỗi người được làm một bông hoa tươi đẹp tô điểm cho cuộc đời này!

Gởi lại cho người

Những ngày “có thể” là năm cuối PhD, đây “có thể” là những ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời PhD của mình! Tạm viết vài dòng, tránh để sau này khi cảnh chán ghét muốn bỏ cuộc diễn ra lại viết những dòng tiêu cực. =))
PhD – ngồi nói chuyện với các bạn được các bạn gọi là slave (nô lệ) của sup (thầy hướng dẫn). Nói sướng, hay khổ thì cũng khó nhận xét. Cái gì chả có hai mặt của nó. PhD cũng chỉ là một công việc, một chặng đường đời như bao chặng đường khác. Chỉ khác là nó tổng hợp tất cả các chuyện từ đi học, tới làm, tới học việc. Các mối quan hệ cũng vì vậy là combi của quan hệ thầy trò, chủ tớ, và đồng nghiệp. Nó phức tạp, nhiều thứ để làm, nhiều cái dễ sụp đổ. Nhưng nói cho đúng, mình nghĩ là mình vẫn may mắn!
Trong đời, may mắn lớn nhất là gặp được đúng người vào đúng thời điểm. Cuộc đời mình đã luôn gặp được nhiều người tốt vào những thời điểm đúng đắn. Đương nhiên, gặp được người tốt, làm với người giỏi, cũng là một áp lực. Mình chưa bao giờ nhận ra rằng đó đã là một may mắn, cảm thấy áp lực thì nhiều hơn. Nhưng khi bước ra ngoài, gặp bạn bè đồng trang lứa, có thể tự tin nói chuyện và tham gia được các câu chuyện cùng thầy, cùng cả nhóm, và giải thích rành rọt những gì các bạn hỏi, một chút “hào nhoáng” đó đủ để mình vui vài ngày, đủ để có động lực cho ít nhất vài tuần làm việc. Nhoáng một cái, vài tuần đã trở thành vài tháng, vài năm …
PhD với mình là những ngày phải cày cuốc, viết paper trong nước mắt, những cuộc họp đầy ấm ức, những dòng review không công bằng, những việc đã nỗ lực không được công nhận, và những ngày ko làm được gì chán nản. Có rất nhiều lúc, mình nghĩ mình đã bỏ cuộc, đã chấp nhận mình sinh ra ko phải để làm một cái gì đó hơn là phd, đã nghĩ rằng nghiên cứu là cái quái gì mà phải cố công nhọc sức cho nó, đã quên vì sao mình bắt đầu. Mình ngạc nhiên bởi chính mình khi trưa nay, khi cô bạn cùng trường hè tỏ ra rụt rè tâm sự cảm giác buồn khi ko thể theo được bài giảng hồi sáng, trong khi mình thì ra khỏi lớp vẫn còn hào hứng vì đề tài quá hay và cô giáo – cũng chỉ hơn mình vài tuổi lại quá giỏi, mình bảo “phd chẳng phải là tài năng gì hơn người, chăm chỉ gì hơn người, chỉ là ko bao giờ bỏ cuộc thôi!” Nói xong, tự mình cười, tự nhận ra mình đã giống thầy một nửa mất rồi!
Cũng ko biết từ bao giờ, mình khó tính và cú vọ giống hệt thầy. Lần gần đây nhất khi cậu phd mới vào mang poster sang hỏi (chắc là chỉ xã giao), mình đã chỉ 1001 điểm cần phải sửa, cậu postdoc ngồi bên nheo mắt hỏi “mày có chắc là mắt cú vọ ko lây hay ko?”. Dần dần, mình đã thấy những gì thầy làm là hợp lí, đồng ý với cách giải quyết đó nghĩa là quan điểm đã gần giống nhau. Đôi lúc, cảm thấy hơi sợ mình một tí!
Cuộc đời phd là những chuỗi ngày bất ổn, không biết mai sẽ ra sao, mải mê đuổi theo những tháng ngày bất ổn, ko biết khi nào thầy sẽ cho ra, ra rồi sẽ làm gì, làm gì rồi làm gì tiếp? Mình thường nghĩ người làm nghiên cứu là người rất kiên trì và rất ham học hỏi. Nhìn các thầy lớn tuổi, vẫn cặm cụi ghi chép mỗi khi hội thảo hay dự một buổi tutorial, mình thấy có phần cảm phục. Đôi khi, ngồi nghe những chặng đường nghiên cứu 10 năm, 20 năm một vấn đề. Để một ngày có chỗ đứng trong một đề tài nào đó, nắm được khi nói tới chuyện xyz là biết có vấn đề gì ko cần suy nghĩ nhiều, thật là một chặng đường gian nan và cần lắm cố gắng ko ngừng nghỉ. Và ở sau họ, là người thân bị “bỏ rơi” khi những deadline về, chỉ đôi khi cũng kéo được vợ/chồng đi vài chỗ nghỉ dưỡng miễn phí là có chút điểm sáng!
Có phải rồi những khó khăn cũng qua? Để lại cho mình những tháng ngày như mình mong muốn, một vài tháng ngày phd tươi đẹp với những chuyến đi miễn phí, ngồi nhà hàng ăn 3-course dinner, đi chơi có tour guide, đi spa thoải mái và tranh thủ du lịch luxury. Có phải là cuối cùng những cố gắng đã trả cho mình sự tin tưởng của thầy? Có phải là sự tin tưởng ấy đã giúp thầy lần đầu tiên thật sự đầu tư cho mình và ko hề tiếc khoản đầu tư ấy? Có phải là những ngày cày cuốc đã trả cho mình sự an nhàn mà mọi người thường nhắc đến khi mình bắt đầu? Để nếu ai đó hỏi rằng có nên làm phd hay ko, mình có thể đưa ra một lời khuyên ko phiến diện rằng “nếu thật sự đam mê nghiên cứu, muốn góp một phần để kiến tạo tương lai, thì nên bắt đầu, và đừng từ bỏ”.
Gởi lại cho người

Tiếp nối loạt bài viết về các dịch vụ và Đà Nẵng cách đây hơn 2 năm, bây giờ mình đã bắt đầu làm thesis và có rất nhiều thời gian rảnh – ngoài thời gian sống trong lo sợ bị supervisor dí té khói, nên sẽ trở lại với thú vui viết lách chia sẻ của mình. FB sẽ được trở về với đúng mục đích tạo ra ban đầu của nó! 😛

———————————————————————————————————-

Dùng Ipad đã gần 2 năm, rất nhiều lần mình được hỏi “Ipad có thể làm được gì?”. Câu trả lời của mình là “Ipad thật ra chẳng làm được gì, chỉ có người dùng Ipad là sẽ làm được rất nhiều thứ – nếu họ biết cách dùng nó!”.

Vậy làm thế nào để sử dụng Ipad một cách có ích, khi mà phần đông người dùng Ipad chủ yếu chỉ dùng cho việc lướt web, chụp ảnh (một trong những công dụng dở hơi nhất và mình thấy nhiều nhất khi về VN hè vừa rồi!!!), và chơi game (sau khi mua Ipad ở Phi Long mình được cài gần 10G game cả miễn phí và ko miễn phí, chơi mệt nghỉ rồi xóa cũng mệt nghỉ lol), thậm chí cái chức năng căn bản nhất mà Ipad có thể offer là check mail thì cũng ít người dùng tới (???).

 

1. Quay phim: Mình nghĩ nhiều người sẽ phản đối vì Ipad vốn ko optimize cho quay phim, thậm chí để chụp ảnh thì còn nghe có lý hơn, mặc dù độ phân giải của Ipad với quay phim hay chụp ảnh đều tệ ngang nhau và Apple còn ko thèm làm nút zoom cho chức năng quay phim của Ipad. Thế nhưng mình đã thử nghiệm sử dụng Ipad để quay toàn bộ lectures trong master course của mình và nhận ra nó thật sự rất tiện. Chỉ cần 1 cái cover Ipad (smart cover) để giúp nó “đứng vững” trên bàn, và một account Youtube, thế là Ipad 16G có thể quay toàn bộ khoảng 4h lecture (mỗi 50p thì Ipad sẽ tự động save video và yêu cầu bắt đầu quay video mới). Sau đó, chỉ việc up trực tiếp lên Youtube từ Ipad theo dạng cứ 15p một vì Ipad có nút up lên Youtube tích hợp ngay từ trang video. Nếu muốn nhanh hơn có thể copy vào PC và up lên Youtube nguyên một lecture khoảng 1h, nhưng bạn sẽ phải dùng số điện thoại để kích hoạt tài khoản chức năng up unlitmited của Youtube. Chất lượng video thì ko phải bàn nếu up lên Youtube theo dạng HD hoặc xem lại trực tiếp từ PC thì y như ngồi trong lớp. Tuy nhiên nếu muốn ghi lại những gì thầy viết trên bảng (slide thì vô tư), thì phải ngồi bàn đầu mới được.

 

2. Quản lý thời gian cá nhân: Mình dùng cả 2 chức năng Calendar và Reminder của Ipad, dĩ nhiên Iphone cũng có thể dùng được cả 2 chức năng này. Calendar thì có thể sync với Google Calendar, nếu trường bạn có export được calendar dạng IOS subscription thì cũng có thể add vào luôn. Reminder thì tiện hơn cho việc quản lý công việc hàng ngày với checklist và chức năng set deadline cho mỗi công việc. Không chỉ giúp tránh miss deadline, nó còn giúp thoát khỏi việc phải nhớ các loại ngày: sn, kỉ niệm, khám răng hay … thay cục hút mùi tủ lạnh! =)) Cái hay của Reminder là có reminder daily, monthly hay yearly, rất tiện để dùng lâu dài, nhưng mà đồng thời cũng rất tệ nếu một ngày cái Ipad thân yêu không cánh mà bay hay mất dữ liệu, mình đã trial experience một lần mất dữ liệu tạm thời và cảm thấy rất là khủng khiếp – kiểu như cuộc đời mình bỗng dưng ko còn gì để làm và rảnh một cách vô ích (thật ra tận hưởng khoảng vài h thì cũng cảm thấy khoái! ^^). Một cảm giác khá vui mỗi ngày là khi làm xong công việc nào thì đánh tích một phát, thế là nó biến mất! Lâu lâu hàng tuần hay hàng tháng vào nhìn list những thứ mình đã làm xong trong thời gian vừa rồi, cảm giác mình cũng sống có ích nhiều đó chứ! \:D/

 

3. Đọc tài liệu: Dĩ nhiên chức năng này đã có iBooks, nhưng mình lại muốn giới thiệu một apps khác hay hơn – Documents by Readdle. Apps này hay ở chỗ đầu tiên là nó miễn phí, giao diện khá đơn giản, hơn nữa nó lại cho phép các chức năng edit trên file pdf (comment, highlight, strike out, underline …). Nhưng điều làm mình thích nhất là chức năng dictionary của apps. Đọc sách hay đọc truyện thì cũng đôi khi gặp từ không biết, hoặc biết mà ko chắc, nhác nhất là phải tắt đi, nhớ cái từ đó, qua apps Dictionary tra từ, mà trí nhớ của mình lại kém. Lúc chưa có apps này, lắm lúc đọc dc vài dòng là mình tắt đi ngủ luôn, xong từ chỗ rất thích đọc pdf, mình lại in ra ngồi đọc cho khỏe. Nhưng từ khi có apps này, tiết kiệm dc bao nhiêu là tiền in! 😛

 

4. Quản lý … quần áo: Thật ra cái này chắc con trai chả cần đâu, chỉ con gái lắm áo quần và luôn trong tình trạng “Hôm nay đúng là ko có gì ĐẸP để mặc!” thì mới phải dùng thôi. Mình thì dùng apps My Fashion Closet nhưng mình cũng đang thử một số ứng dụng khác và sẽ feedback sau. My Fashion Closet cho phép mình chụp ảnh quần áo và tạo thành các loại khác nhau như vest, dress, trousers, shirts … Khi cần tìm quần áo, chỉ việc ngồi mở apps ra xem, thay vì việc phải xáo tung cả cái tủ lên, rồi … lại nhét vào và ngồi thừ ra vì … vẫn ko có gì để mặc! Về cơ bản việc này khá là vô ích, nhưng Ipad cũng giúp mình làm cho nó đỡ vô ích hơn một chút! 😛

 

5. Record and Notes: Notes thì có thể dùng giấy hay sổ tay, nhưng mà việc ôm một đống giấy và một hôm quên mất nó ở nhà là việc thường xuyên xảy ra với mình. Chưa kể sổ thì càng ngày càng nhiều mẫu đẹp, và mình thì thích thay sổ mới khi sổ cũ còn chưa hết, nên khi tìm một cái notes nào thì thật sự ko biết nó ở chỗ nào. Với Ipad, dĩ nhiên là một đống notes ở trong Ipad có thể là rubbish vào lúc này, nhưng cũng có thể là cái quan trọng vào lúc khác, và ko bao giờ bị hết … giấy nên chẳng phải xóa đi đâu. Mình lại dùng chức năng mới của Audio Notes, cho phép vừa record và vừa ghi notes, notes được đính kèm với thời gian của record. Rất tiện cho họp hành, nhất là … ghi lại bằng chứng của các buổi họp nhóm hoặc … vẽ bậy trong lúc cả nhóm đang họp (chức năng vẽ của Audio notes cũng tốt chả khác paint là mấy – mình đã thử rồi)! =))

 

6. Ổ cứng di động: Ipad thì có dung lượng phổ biến nhất là 16G, nếu giàu hơn mua cái 32G hay 64G thì cũng ko phải là nhiều, khi mà cách đây vài năm khi Internet còn phải trả cước theo MB thì ổ cứng máy tính đã 40-80G rồi. Nhưng mà với Dropbox thì chẳng cần đến 16G, nhất là các bà con mà Dropbox dường như unlimited kiểu như hội Board Game dùng cả Dropbox để share phim thì chỉ cần cái Ipad xách đi là có thể mang toàn bộ dữ liệu theo mình rồi. Tuy nhiên để mở được các loại file thì cũng cần thêm phần mềm như Quickoffice, DocsToGo hay iUnarchive, Skyfire, AVPlayerHD … Một số phần mềm thì phải trả tiền, nhưng mà nếu có thể liên hệ các cửa hàng bán sản phẩm của Apple để nhờ cài (với giá dịch vụ) thì sẽ rẻ hơn nhiều. Hoặc một cách khác là vài người có thể dùng chung một account để share tiền. Mình thì nghĩ là ngoài một số phần mềm rất đắt đành phải share thì cũng ko nên tiết kiệm quá, bởi apps nào cũng có cái hay của nó, phải có tiền trả cho apps thì họ mới phát triển apps ngon hơn cho mình có cơ hội xài được! 😛

 

7. Thôi cuối cùng giới thiệu 2 apps giải trí một tí, apps này mình cũng vừa thử thôi: CloudKaraoke. Lúc phát hiện ra mình cũng hơi bất ngờ vì ko ngờ lại có một apps Việt tốt như vậy. Apps cho phép hát karaoke với list bài hát khá mới với khoảng 10200 bài, được cập nhật thường xuyên. Ngoài hát karaoke, nó cũng cho phép thu âm với kĩ thuật đơn giản hơn và chất lượng tốt hơn ở sannhac nhiều (ko có ý chê bài sannhac nhưng thu ở sannhac mà ko có đồ thu xịn thì mình hát đã dở nay còn dở hơn!). Mới vừa cài được vài ngày nên ngoài 1000 bài được dùng miễn phí thì trong 1 tháng đầu tiên mình cũng được access toàn bộ 10200 bài hát, sau này muốn dùng tiếp thì phải trả tiền nhưng chưa biết phải trả bao nhiêu.

 

8. Xem Tivi bằng VietTV Pro: Chương trình này có bản dùng thử nhưng sau đó thì phải mua, ko biết là bao nhiêu tiền, nhưng xem được khá nhiều kênh nếu Internet ổn định, rất hợp cho những người ở nước ngoài hoặc ở nhà mà ko có TV. 🙂

 

Ngoài những apps có thể đánh giá là rất hay trên thì hiện tại các hãng thời trang, công ty du lịch cũng có nhiều apps chuyên dụng cũng rất hữu ích, tùy sở thích mà tìm dùng. Còn việc Ipad dùng Imessage, Viber, Skype, Yahoo, FaceTime để liên lạc cho rẻ cũng quá phổ biến nên mình ko đề cập ở đây.

 

Mình nghĩ Ipad là một công cụ rất hữu ích, thêm một cái bàn phím thì thành máy tính được, thêm một cái dây chuyển đổi thì nối ra máy chiếu để đi dạy được, thêm một dàn loa thì nghe nhạc hát karaoke vô tư … Mua 1 cái ipad cũng ko rẻ, tận dụng được nó càng nhiều thì càng xứng với đồng tiền bỏ ra. Nên viết bài này để chia sẻ những cái mình biết, nhưng cũng mong nhận được feedback của mọi người về những phần mềm mình chưa biết và đang rất cần thử như: apps đọc sách điều khiển được cỡ chữ (đã thử QuickReader nhưng có vấn đề về input file ko phải pdf), apps sửa ảnh như photoshop (đã thử iPhoto và nhiều apps nhưng chưa hài lòng vì ít chức năng), apps wedding planner hay (đã thử EW planner và nhiều apps khác nhưng vẫn chưa hài lòng vì ít chức năng), apps xem flash trên Ipad (đã thử Skyfire nhưng vẫn … chưa xem được ko hiểu lí do!) …

Gởi lại cho người

Như lời hứa, mình sẽ chia sẻ chặng đường ngắn và hơi “lận đận” để thực hiện giấc mơ của mình. Vì nó lận đận, nên cho tới khi đặt chân tới TUD, tới khi làm được thủ tục registration xong, mình mới thở phào nhẹ nhõm để mà viết ra những dòng này, bởi vì sợ lắm chuyện nói trước bước ko qua, sợ lắm cái cảm giác cứ qua được một vấn đề là lại tới một vấn đề khác. Vì thật sự đã gặp quá nhiều vấn đề, nên khi đã viết xong mà cũng ko dám post lên, cất kĩ, qua dc quarter đầu tiên mới dám trình diện 😛

1.Rải thảm hồ sơ – nên hay ko nên?

Từ sau khi tốt nghiệp, mình chỉ nuôi một giấc mơ lớn nhất là học ở Technology University of Delft (TUD), với chuyên ngành mà mình yêu thích là Computer Engineering. Vì thế khi quyết định apply, mình ko nộp nhiều hồ sơ, chỉ nộp duy nhất 1 trường TU Delft, 1 ngành Computer Engineering. Khác với nhiều bạn nộp nhiều trường ở Hà Lan để có được nominate letter của trường rồi nộp tiếp HSP hay NFP, mình hoàn toàn ko có ý định học ở một trường khác. Đôi khi ngẫm lại thấy mình dại, vì TU Delft là một trường lớn, lượng hồ sơ nộp vào đây cũng nhiều và đối tượng nộp hồ sơ chắc chắn là strong hơn mình nhiều lần, như vậy việc cạnh tranh sẽ nhiều hơn. Nhưng đó cũng là một quyết định sáng suốt xét về mặt tiêu hao tiền của nộp hồ sơ nhiều trường, bởi trước khi nộp, bản thân mình cũng đã narrow lại là rốt cuộc mình thích cái gì, và nếu được học ở một trường khác, với stipend nhiều hơn thì cũng chưa hẳn là satisfied. Vậy nên nếu một bạn nào đó (mà mình bắt gặp ở đâu đó trên diễn đàn này có than thở về việc tốn tiền apply), thì lời khuyên là nên xác định khả năng và sở thích của mình trước, rồi narrow lại, cũng ko nên rải thảm hồ sơ, trong khi mình vốn dĩ ko phân thân được để mà đi học nhiều trường. Kinh nghiệm này có thể trái với lời khuyên của các anh chị đi trước, nhưng nó đúng với mình, nên mình nghĩ cũng có thể nó sẽ đúng với một số bạn, nhất là những bạn đã có đam mê đặc biệt vào một trường hay ngành học nào đó. 🙂

2.Liệu chẳng thần thế gì có thể nào dành 1 suất học bổng Nhà nước hay ko?

Sau khi ko được nominate cho học bổng HSP, và giấc mơ NFP cũng tan tành mây khói khi quy định mới đòi phải có 3 năm kinh nghiệm, và ngành học của mình cũng ko có trong course list của NFP, mình gần như hopeless về việc đi học ở TUD. Vào thời điểm khoảng cuối tháng 3, đột nhiên học bổng Nhà nước (VIED scholarship hay 322), tự nhiên lại thông báo gọi nộp hồ sơ. Thông thường chương trình  này gọi nộp hồ sơ từ cuối tháng 4 đến cuối tháng 5, và khoảng tháng 8, 9 mới có kết quả. Vì vậy mình chưa hề có ý định đi học bổng 322 vì phải đợi trong thời gian quá dài. Nhưng năm nay lại gọi nộp sớm. Coi như là một điềm may với mình, và mình nộp hồ sơ với … một chút lo sợ vì năm ngoái cũng nộp nhưng đã rớt. Vì đã có kinh nghiệm rớt một lần, nên với 322 mình cũng phải cẩn thận chuẩn bị hồ sơ và hỏi thăm kinh nghiệm của các anh chị đã từng được 322. Qua đó mình biết kinh nghiệm làm việc, mục đích đi học và tiếng Anh là những thứ quan trọng cần phải được làm nổi rõ trong hồ sơ của mình. Và mình đã cố gắng nêu bật những điểm đó khi viết thư xin học bổng, cũng như khi viết SYLL và chuẩn bị các minh chứng cụ thể về mặt giấy tờ. Có rất nhiều thông tin về sự mập mờ về việc trao học bổng của 322, mình hồi rớt khi apply năm đầu tiên cũng đã từng có suy nghĩ chắc cũng phải “có gì đây”, vì có nhiều người mình biết profile ko mạnh, mà vẫn được. Dĩ nhiên họ “có gì” hay ko thì mình ko biết, nhưng mà mình cũng ngẫm nghĩ rồi thấy rằng: thật ra 322 cũng như các học bổng khác thôi, nó cũng có một loạt các tiêu chí, và ko ai biết tiêu chí của nó là gì. Chỉ tội cho 322 là vì nó của nhà nước nên bị gán cái mác tiêu cực thôi, chứ mọi người cũng biết có bạn nộp học bổng trường ko được, mà lại được Erasmus hay HSP chẳng hạn. Theo mình, 322 có 3 tiêu chí: năm công tác – ít ra phải có thâm niên từ 2 năm trở lên, nước tới học – các nước có chi phí cao sẽ ko được ưu tiên, như Anh chẳng hạn, và các nước nào ít người nộp hồ sơ thì dĩ nhiên là mình sẽ dễ được hơn và thành tích học tập – bao gồm cả tiếng Anh – theo mình thì ko quan trọng lắm, vì được giữ lại cơ quan nhà nước chắc cũng ko phải tầm thường. Giờ thì 322 hết rồi, nhưng mình đoán 911 cũng sẽ tương tự thôi. Những bạn làm trong cơ quan nhà nước, hay các cơ sở giáo dục thì có thể chú ý 3 tiêu chí trên mà làm hồ sơ cho trúng.

3.Làm sao để tìm được đúng người có thể giúp mình?

Quay lại trường hợp của mình. Mình gặp phải một vấn đề là học bổng 322 chỉ cho khoảng 30000$ học phí cho mỗi khóa học master. Vậy nên nếu được học bổng 322 thì mình cũng chưa chắc đi học được, bởi vì số tiền bù học phí là khoảng 3000Euro – khá lớn, mà stipend cho mỗi tháng của 322 thì chỉ vừa đủ cho sinh hoạt mà thôi. Vì thế mình lại mạnh dạn viết thư cho trường và khoa, giải thích rõ vấn đề mà “có thể” nếu được học bổng thì mình sẽ gặp phải, và mong họ có cách gì đó để có thể giúp được. Thật sự khi viết mail, mình coi đây như là việc mua xổ số, khả năng trúng thì ít, trật thì nhiều, nhưng vẫn tự nhủ “thà làm tất cả mà ko đc, còn hơn là ko làm”. Nhưng mình cũng đã rất thất vọng, bởi cả trường và khoa đều officially thông báo là ko có cách gì ngoài việc mình tự trả khoản tiền đó.

Nhưng từ vấn đề này, mình lại học được một kinh nghiệm nữa. Khi contact với trường, thông thường email của bạn sẽ chuyển tới email official của trường hay khoa, nhưng sau đó email này sẽ được trả lời bởi một nhân viên phụ trách chính – thường là người phụ trách phần học bổng hay chuyên ngành của bạn (ví dụ academic councelor) và đây mới là người mà bạn có thể nhờ giúp được. Còn nếu email vào email chung thì câu trả lời bạn nhận được chắc chắn ko khác gì những thông tin đã đưa lên website của trường hay khoa cả. Bản thân mình đã liên lạc với những người phụ trách học bổng và chương trình học của khoa mình, nhờ đó nhận được một offer từ nhóm nghiên cứu CE trong khoa. Offer này thật sự nằm ngoài mong đợi của mình.

Sau khi có học bổng 322, nhận được offer của khoa, tưởng như mọi thứ đã xong thì lại gặp phải một vấn đề nữa, đó là trường TUD ko chấp nhận học bổng 322 là học bổng “đáng tin cậy” để làm guarantee payment cho việc học của mình ở TUD. Một lần nữa, mọi hy vọng lại tiêu tan. Vào thời điểm đó mình thật sự rất chán nản, nhưng mình lại rất may mắn là được khá nhiều bạn ở TTVNOL động viên, anh quasimodo85 lúc nào cũng hỏi thăm tình hình và giúp mình tìm cách giải quyết, các bạn HSP tìm giúp địa chỉ liên lạc của các chị bên NESO Việt Nam, các bạn ở group EUVN2011 thì lúc nào cũng bảo mình phải cố gắng lên, ko được bỏ cuộc và cho mình rất nhiều thông tin helpful về vấn đề giẩy tờ, thủ tục này nọ … Ngẫm lại, mình thấy khoảng thời gian đó nếu ko có mọi người thì ko thể nào đủ sức để mà cố gắng được nữa, và đôi lúc mình nghĩ cũng nhờ cái tính tô hô lúc nào cũng la toáng vấn đề của mình lên, nên mình mới nhận được nhiều sự giúp đỡ đến vậy, và sự giúp đỡ nào cũng rất chính xác và nhiệt tình, nên mọi chuyện cũng cứ suôn sẻ dần.

Để giải quyết chuyện guarantee payment, mình đã nhờ đến CICAT ở TUD, nhưng họ chỉ chịu trách nhiệm các vấn đề về sinh viên PhD mà thôi. Mình cũng tìm tới người phụ trách học bổng của TUD ở International Office, nhưng cô ấy ko thể giúp gì hơn vì đó là quy định. Sau đó mình nhờ Neso, nhưng họ bảo ko thể giúp được vì họ cũng ko thể đảm bảo 322 là một học bổng đáng tin cậy. Cùng thời điểm đó, mình tham gia Delftulip – một cộng đồng sinh viên online của TUD. Và lại một lần nữa được các bạn ở Delftulip giúp đỡ. Có những bạn Ấn Độ chưa hề gặp mình lần nào, khi nghe vấn đề của mình liền tìm cách giúp mình. Và một bạn Ấn Độ giới thiệu mình với một bạn Mexico – bạn í cũng có cùng vấn đề về học bổng như của mình, và đã giải quyết được vì học bổng của bạn í tìm được bởi grandfinder của Neso. Mình cùng hai bạn đó tìm thông tin về học bổng 322 trên website của Neso nhưng ko thấy. Nhưng sau đó, mình lại tìm thấy học bổng 322 trên website của Neso Việt Nam! Và nhờ đó mình gọi cho các chị ở Neso VN, giải thích về trường hợp của bạn ở Mexico, rồi nhờ các chị liên lạc với TUD. Sau mấy ngày đứng tim nghẹt thở, mọi thứ đã được giải quyết, trường đã chấp nhận học bổng của mình!

Qua đó có thể rút ra là bình thường khi gặp khó khăn, mọi người có khuynh hướng nhờ cậy những người quen biết, với mình, ko có người quen biết nào có thể giúp được. Mình nghĩ con người càng cởi mở với người khác, thì mới dễ nhận được sự giúp đỡ từ mọi người. Qua tới đây đi học, điều đó lại càng quan trọng, bởi vì môi trường học ở các nước Châu Âu nói chung và ở Hà Lan nói riêng có rất nhiều điều mới mẻ, thông tin có khi ko tới trực tiếp với mình, và mỗi bạn thì có cách tiếp cận thông tin khác nhau – thông qua sv cũ từ nước họ, thông qua TA, thông qua thầy giáo, thông qua bài giảng, hay thậm chí là đề thi cũ … Mình thì ko đủ thời gian để sử dụng tất cả kênh thông tin đó, vậy cách duy nhất để có thể có thông tin cần thiết chỉ có thể dựa vào mối quan hệ với bạn bè mà thôi.

 

Với mình, thời gian nửa năm vừa qua thật khó quên, với biết bao bạn bè mới, và rất nhiều những vấn đề chia sẻ với những người ko quen biết. Nhưng như con thuyền đi trên một dòng chảy lớn, mình luôn TIN là dù nhiều thác ghềnh nhưng mọi thứ PHẢI được giải quyết, và mình sẽ phải đến được điểm mình muốn – để thực hiện được giấc mơ, và để ko phụ công bao nhiêu bạn bè đã giúp mình vô điều kiện và nhiệt tình đến thế.

Kể lể dài dòng như vậy, rất hy vọng vừa kể, vừa để cảm ơn mọi người, vừa để chia sẻ với các bạn vẫn đang gặp khó khăn trên con đường đi tìm học bổng rằng: mọi chuyện sẽ được giải quyết, nếu bạn biết cách tìm ra đúng người có thể giúp mình, và việc tìm học bổng hoàn toàn ko phải là một trò chơi may rủi, nó là sự nỗ lực – nỗ lực tìm kiếm cơ hội cho mình bằng mọi cách. Đừng bỏ cuộc, hãy tìm cách, nghĩ ra cách, đừng từ bỏ điều bạn muốn làm, và đừng e ngại để mọi người biết vấn đề của bạn. Bạn bè có thể giúp, có thể động viên, có thể chẳng làm gì ngoài việc theo dõi, nhưng hơn tất cả bạn biết bạn ko cô độc, và bạn có thể nhiều cánh tay, đôi mắt giúp bạn. Mình chắc chắn về điều đó, vì mình đã thử rồi!

Hơn nửa năm vừa qua rất dài, rất nhiều vấn đề tưởng là nhỏ, nhưng để đến được đây với mình thật ko dễ dàng. Nhưng tất cả các bạn cũng sẽ may mắn giống mình khi bắt đầu con đường du học bởi vì bạn luôn có thể hỏi trên group cực kì vui nhộn EUVN2011, hay trên FB của Hội Sinh viên Việt Nam tại Châu Âu 2011.

Gởi lại cho người

1. Bài tập ko khó, sv thấy khó vì đã quen cách học và suy nghĩ ko đúng với thực tế, chỉ thích làm những vấn đề ko bao giờ áp dụng vào thực tế, và quen cách học và dạy dễ dãi, tự bản thân ko chịu suy nghĩ, ỷ lại vào thầy cô.

2. Bản thân ko bao giờ chịu đọc sách vở tài liệu thì làm sao giỏi được. Thầy cô lên lớp ko phải để truyền đạt kiến thức, mà chỉ để truyền đạt cách học, nhiệm vụ của sv là phải đọc sách, nếu ko đọc sách, đừng trách vì sao gv dạy ko hiểu.

3. Sv vốn dĩ chỉ care tới điểm, điểm ko cao thì phàn nàn, nhưng bài ko hiểu thì ko chịu hỏi, ko chịu thắc mắc, ngồi trong lớp thì chạy qua chạy lại, nói chuyện, ngủ … Điểm số ko thể cao khi mà sv ko chịu học. Và gv ko thể chỉ cố gắng một mình.

4. Nếu gv cố gắng giúp sv bằng mọi cách, mà chính sv ko nỗ lực thì ko thể tự nhiên mà khá giỏi dc. Bản thân gv cũng ko thể chịu trách nhiệm vì điều đó.

5. Để cho khỏe, tốt nhất gv nên ko care tới sv, cứ đến lớp dạy và ra về, cho điểm sống chết mặc bây, ko chấp nhận email hỏi bài, ko chấp nhận sửa điểm, cho sv kiện đằng trời, ko cộng điểm, cứ thế mà dạy thì đảm bảo gv sướng, sv chết hết! =))

6. Muốn làm gv tốt khó lắm, khi mà ko có sv tốt!