Blog Y!360

Cho tôi một làn mây trắng,
Lang thang về trên mái tranh già.
Cho tôi một cụm rau đắng,
Để nhai những lúc tôi còn xa nhà.
Cho tôi một khoanh bánh tráng,
Nhăn nhăn tựa như trán mẹ già.
Cho tôi một hàng cau đón gió
Lắc lư một buổi chiều cuối thu.

Tôi mơ một chiều đông giá,
Thơm thơm nồi cơm với canh cà.
Liêu xiêu ngọn đèn be bé thân yêu.
Ở đó gia đình sum vầy.
Tôi mơ ngày hè nắng cháy,
Liu thiu võng đưa dưới thân dừa.
Bên ao nhà ai nghe như mận chín rơi,
Con cá nào quậy nước chơi.

Cho tôi một đêm trăng sáng,
Mênh mang từng cơn gió dịu dàng.
Ghi-ta ngồi bên em hát suốt đêm,
Hạnh phúc trôi thật êm đềm.
Cho tôi một tuổi thơ ấy,
Trên con đường xưa lá rụng đầy.
Lơ ngơ ngập ngừng trong tay nắm xôi,
Mùi nước dừa khói bay.

Tôi mơ một ngày không xa,
Đưa em về thăm chốn quê nhà.
Đôi chân trần em khẽ bước thong dong,
Ngọn gió thơm mùi hương đồng.
Tôi mơ một ngày xuân tới,
Đưa em về thưa với cha mẹ.
Nghe như hàng dừa xôn xao,
Ngọn gió xuân, hạnh phúc nào chợt vút cao.

Tôi mơ một ngày phơi phới,
Đi trên cỏ xanh ngút chân trời.
Mênh mông trời mây cao vút lả lơi,
Từng cánh diều tuổi thơ…
Tôi mơ từng đêm mơ mãi,
Xuân qua hạ sang tới thu vàng.
Nghe như lòng còn khao khát
Vạt áo xưa lất phất trong chiều ước mơ.

Cho tôi một đêm trăng sáng,
Cho tôi làn mây trắng dịu dàng.
Cho tôi một cụm rau đắng để nhai,
Những lúc chợt thiếu em.

Blog Y!360

Hôm nay đọc bài trên blog một người bạn, chuyện về những chiếc ô tô của những cô những cậu sinh viên chỉ bằng tuổi mình bây giờ! Chậc lưỡi, uh, đó là một thế giới khác!
Cái thế giới của những con người sinh ra đã biết đồng tiền là quyền lực, và họ có đầy quyền lực trong tay, thế giới của những người ko phải lo lắng “nếu mai cái máy tính của mình hỏng thì ba mẹ có thể mua cho mình cái mới được ko?”, thế giới của những người sẽ là những người giàu có mai sau và có quyền mơ cao mơ xa hơn cái họ đang có, thế giới của những lúc rảnh rỗi được lang thang vũ trường, sàn nhảy, của những bữa tiệc xa hoa hàng chục vé … thế giới đó, rất tiếc ko có mình!
Nghĩ và nghĩ lại, thấy thương cho ba mẹ, thương cho cuộc sống của những người ko có quyền lựa chọn giữa điều mình thik và điều mình cần làm. Đôi khi, con ko dám đòi những thứ quá đắt tiền, đơn giản vì con sợ, sợ ánh mắt khó khăn của ba mẹ khi ko thể đáp ứng được điều con muốn. Dù con biết ba mẹ cũng muốn con có một cuộc sống đủ đầy và sung sướng như con người ta lắm chứ! Con thường kể chuyện những người bạn khó khăn hơn, để rồi nhìn lại thấy mình thật sung sướng, ít nhất con chưa phải là người khó khăn nhất … Và con bây giờ, dù đang so sánh với những người “sướng” hơn con rất nhiều lần, vẫn thấy mình hạnh phúc và may mắn!
May mắn vì sinh ra trong một thế giới ko có thảm nhung, ko có nhiều “quyền”, nhưng con đã có đủ những điều con cần, để bây giờ tự tin đứng trên đôi chân của mình, ko làm ba mẹ lo lắng vì con đường phía trước còn dài và còn nhiều điều mà ko ai đoán trước được, con ko quá được nuông chiều để khi ba mẹ thả ra giữa cuộc sống, con vẫn có thể tự lo cho mình được! Con may mắn vì một lúc nào đó, khi con nhìn lại, con mừng vì mình đã sử dụng đúng những gì ba mẹ có thể cho, để làm cho suy nghĩ mình trưởng thành, ko làm những điều sai trái làm xấu hổ ba mẹ, ko làm những điều hư hỏng làm ba mẹ khổ tâm!
Cuộc sống của mình sẽ ko có những xe hơi, những ngôi nhà to đẹp như lâu đài dành cho nàng công chúa, ko có váy áo cao sang, ko có những chàng hoàng tử đẹp trai giàu có. Cuộc sống của mình sẽ là những ngày phải lo lắng cho cơm áo gạo tiền, cho tương lai, cho khi nào thì mua được nhà, khi nào thì mua được xe… Cuộc sống của mình sẽ ko có những điều tự nhiên mà đến, chỉ là tận dụng tối đa những cơ hội tới và thể hiện thật tốt những gì mình có! Cuộc sống của mình là một vòng quay, bận rộn, nhưng sẽ có ích, sẽ mang lại nhiều điều tốt đẹp ko kém gì những ai kia giàu có và xinh đẹp!
Đã qua rồi cái thời chỉ những người nghèo khổ mới may mắn mới tốt đẹp, qua rồi cái thời phú ông địa chủ giàu có là kẻ ác., cũng qua rồi cái thời con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa. Người ta ai cũng có cơ hội như nhau, chỉ là mình có đủ cố gắng để nắm bắt và tận dụng cơ hội đó hay ko? Đã đến lúc, con người ta ko dựa vào những điều trời ban mà hạnh phúc, phải làm việc, phải cố gắng, ắt hẳn sẽ thành công!

Blog Y!360

Vậy là hết tháng 3 rồi đó, tưởng như tết chỉ vừa mới qua đây, biết bao là dự định, có khi theo dự định thì giờ là thời gian rảnh rang rồi! Nhưng mình biết chắc là những dự kiến sẽ ko bao giờ như ý của mình đâu, luôn là thế, luôn trễ hơn theo mình nghĩ … quen với những deadline, quen với việc luôn bận rộn, dường như mình ko còn khái niệm, thôi cố làm hết hôm nay thôi, để mai được nghỉ ! Mình chỉ làm việc hết mình, cố gắng hết mình và biết chắc ngày mai cũng sẽ là một ngày dài đầy công việc, lo lắng … nhưng phải chăng như thế là bình yên? Là thôi những lúc vẩn vơ chán ko biết làm gì? Là thôi vắt kiệt sức cho ngày hôm nay? Mình tự dưng dạo này bỉnh thản lạ lùng, bình thản như ko có cái gì có thể làm mình phát điên! Đôi lúc, buông thỏng 2 tay ngắm nhìn thiên hạ rộn ràng với bao điều thay đổi, còn mình, những lúc lẽ ra nên hốt hoảng, nên lo lắng lại thẫn thờ, chỉ thế thôi! Im lặng hơn thường ngày nghĩa là có chuyện, nhưng hét toáng lên chắc gì đã làm nên điều gì thay đổi? Phải không nào?

Hình như chưa bao giờ mình lai thấy mình say làm việc như thế, y như không biết mệt là gì. Chưa xong cái này mình đã muốn, đã có ý tưởng để làm cái khác. Cứ thế, những đêm ngày trước nằm nghĩ vẩn vơ ko ngủ được vì biết bao chuyện linh tinh, giờ thì toàn chương trình với chả thuật toán … mình nhiều lúc ko hiểu nổi là mình đang toan tính thứ gì!?

Hôm nay tự dưng vui! Mình lại thấy mọi thứ vui đến lạ, rồi lôi cái váy cũ ra mặc, tự ngắm mình thấy xấu kì lạ, nhưng rồi vẫn vui!

Dang rộng tay, ta đón nhận mọi điều đến với mình, tin tưởng bản thân và những việc mình làm, ngay cả khi mọi người ko tin tưởng ta … thường thôi mà! Điều quan trọng là lựa chọn làm những điều ta thik thú và thoải mái, chứ ko phải đạt được một cái gì đó mà người khác cho là thành công!

Em mong cuộc sống cứ bình yên, em với anh cũng bình yên, đôi khi mình cũng giận dỗi như tối nay, khi anh giả vờ quên đưa em đi ăn kem, nhưng may là a chỉ giả vờ thôi a nhỉ! Dù gì đi nữa, cũng chỉ có anh là hiểu em nhất!

PS: viết chẳng để cho ai, chỉ để xả hơi, làm việc típ thôi bé!
Pageview dạo này tăng khiếp!!!

Blog Y!360

để có được cái này thì trước nhất phải cám ơn a T (anh T là anh nào vậy ta???) vì anh í đã giới thiệu cái code cho mình, quá thuận lợi!
Sau đó là cảm ơn quyển toefl đang bị cày nát của mình, vì nhờ nó mà mình ăn cắp được câu hỏi hay quá trời:
why is the sky blue? —> câu trả lời của mình: because someone color it in blue!