uh, vậy là mọi chuyện đã qua!
Game over!
Blog Y!360
Blog Y!360
Entry for August 02, 2008
Mình tin vào duyên may!
Có thể nhiều người sẽ nghĩ rằng cuộc sống này cần có tài năng và sự cố gắng nhiều hơn. Nhưng tất cả sẽ vô nghĩa nếu người ta ko có cơ hội, ko có những duyên may.
Có thể người ta sẽ cố gắng cả năm trời mà ko đạt được bất kì điều gì, nhưng rồi chỉ 1 duyên may, một tia sáng lóe lên làm người ta có thể giải quyết dc hết mọi khó khăn.
Giống như mình, cố gắng mày mò cả tháng ko có kết quả, chỉ trong 1 đêm, mọi thứ rõ ràng đến ko ngờ!
Ai mà biết được mỗi thời điểm trong cuộc sống có ý nghĩa với cuộc đời mình thế nào? Làm sao con người biết được cái thời khắc mình gặp một người lại thay đổi cả cuộc sống của mình? Làm sao con nguời ta biết được vào cái thời khắc mình nói ra điều gì, hay làm điều gì lại làm thay đổi cuộc sống của người khác?
Entry for July 31, 2008
Cuối tháng 7 …
Tối đi học về, định leo lên YM để status bored, hay boring, hay gì gì đó đại loại thế! Nhưng vừa leo lên, pà con đã khủng bố, nào là buồn đến sầu, rồi thì chán như con gián, … thôi, mình ko muốn ai bận lòng! Mà ai bận lòng kia chứ, bởi ai cũng buồn, như mình bây giờ, ko thèm trả lời dù là ai nhảy vào buzz biết cũng thế thôi!
Tự nhiên mấy hôm nay toàn chuyện gì đâu, lỡ miệng nói linh tinh, làm khổ người khác, … buồn!
Tự nhiên bị gắt gỏng, và h thì im lặng, cứ thế mình như câm, tay thì type còn lại ko mở miệng ra nói tiếng nào, có khi cả ngày đều vậy!
Hình như mình càng ngày càng bị một căn bệnh là khó diễn đạt bằng lời, chỉ có thể sử dụng icon… căn bệnh đáng sợ mà nguời ta hay nói đó!
Mình lớn rồi, mình ko còn bé nữa, mình ko cư xử như con nít nữa, phải ý thức là mình nói ra sẽ ảnh hưởng tới nhiều nguời, tự dưng muốn quay lại năm ngoái, ko muốn lớn lên …
Có lần có người bảo vào blog của mình chán, vì toàn kể lể. Uh, biết là thế, nhưng ko kể lể thì làm gì, blog là nơi để xả sì trét mà, đâu cần câu page view, cũng lại ko cần những lời quan tâm kiểu “póc tem”, mình chỉ cần ai đó đi qua, và đọc, và biết là mình đang thở đều, ở đây, thế là đủ rồi!
Kế hoạch vẫn chưa đâu vào đâu, biết bao khó khăn, đụng cái gì cũng khó, cố rồi nản lòng, và rồi vứt đấy, rồi lại quay lại, lại cố và rồi lại nản lòng … vòng vòng gần hết t7 mà chưa làm dc gì nên hồn! Đôi lúc cảm thấy mệt mỏi, cần một bờ vai san sẻ, cần một ai đó ở bên chỉ để động viên … nhưng ko có ai!!!
Mình tự hiểu, ko nên nhìn vào nụ cười trên bức ảnh mà nghĩ rằng người ta đang vui …
Mình ko buồn đâu, cũng ko chán nản, cũng ko khổ sở vì bất kì điều gì, và sẽ ko bỏ cuộc, vì mình sẽ cố gắng, cố gắng và cố gắng lần nữa … hôm nay, chứ ko phải ngày mai …
Mình hạnh phúc vì có một mái nhà, để như lúc này, mệt mỏi, có thể trốn ở đây, tại căn phòng nóng nực của mình, vẫn có quạt thổi phù phù, và có net để lên mạng viết blog!
Mình cũng hạnh phúc vì hàng ngày được đi học, được hưởng cái thú download ko mất tiền!
Mình cũng hạnh phúc vì vừa gãy móng tay út và đau, nhưng vẫn đủ khả năng chịu đựng để nãy h vẫn bấm shift cho mỗi từ viết hoa đầu dòng.
Mình cũng hạnh phúc vì dù người ta có ko yêu mình, thì mình vẫn có thể tự yêu bản thân!
Mình hạnh phúc vì dù thế nào, khó khăn hay nghèo túng, mình cũng ko vì bất kì điều gì mà ko phải là HA, vẫn luôn là mình, tự tin cười như thế ta đây hạnh phúc nhất thế gian bước ra khỏi nhà …
Câu hỏi của ngày:
Có nên dùng cách “hành hạ” người yêu để chứng tỏ tình yêu hay ko?
quá nhiều … ko phải khi nào cũng ko tốt!!!

Nhưng … tất cả cho mình cảm giác hạnh phúc kì lạ, hạnh phúc đến muốn bật khóc trong vòng tay bạn bè … Không giống như cảm giác chia xa tiếc nuối còn nhiều điều chưa làm của những năm tháng cấp 3, cũng ko giống cảm giác hớn hở bước vào một thế giới mới lạ như hồi ấy, chỉ là cảm giác hạnh phúc đủ đầy, và mong ước cho tất cả những điều tốt đẹp nhất!
Còi đã luôn muốn mình là người giỏi nhất, thông minh nhất, hạnh phúc nhất … Nhưng thực tế, thật phũ phàng là … mình ko hề thông minh, lại càng ko giỏi giang như bao người khác, và đôi lúc hạnh phúc là một khái niệm gì đấy rất xa xôi!
Còi đã là lớp trưởng 2 năm, 2 năm còi đã rất rất hài lòng. Không phải vì còi đã là một lớp trưởng tốt, mà còi đã là một lớp trưởng – hết – khả – năng của mình! Còi đã làm một việc ko phải vì chính bản thân mình, mà vì tình cảm thật lòng với lớp 04DT1. Chưa bao giờ nghĩ rằng lớp trưởng là một điều gì quý giá, nhưng thực ra đó là một món quà lớn cho còi. Làm lớp trưởng, được ở bên rất nhiều bạn bè, được quen rất nhiều bạn trong lớp, tiếp xúc với rất nhiều vấn đề, được nghe các bạn nói, được chung tay chia sẻ một điều gì đó trong những rắc rối của bạn … thật lạ là mình cảm thấy vui … cảm thấy vui khi mình làm được điều gì đó cho chính những người bạn của mình! Lần đầu tiên mình ko còn ích kỉ nghĩ cho bản thân, ko còn chỉ lo cho vấn đề của mình, và lần đầu tiên hiểu được “hạnh phúc là cho đi”! Còi muốn cảm ơn mọi nguời đã cho mình cơ hội đó!
Nhưng bước vào năm học cuối cùng với lớp, và chưa bao giờ rõ ràng như thế rằng chỉ 1 năm nữa thôi, chúng ta sẽ chia tay!
Còi ko phải là người luôn hài lòng với những gì mình có, cũng ko phải là người chỉ biết thở than, còi luôn là người tìm cho mình một đáp án, một cách gì đó để ko cảm thấy bất ổn! Và vì thế còi đã cố quên rằng …chỉ còn 1 năm nữa thôi! Nhưng sự thật là thời khắc đó đang đến, ngay bây giờ!
Lần đầu tiên còi biết rằng, trong bộ sưu tập cảm xúc của mình chỉ còn thiếu một cảm xúc lớn, cảm xúc được là một thành viên 04DT1 thực sự, k phải vị trí lớp trưởng, ko phải một người luôn – phải – biết mọi thông tin, luôn – phải – lo mọi thứ sắp đến và đã qua … chỉ là một thành viên bình thường … Và bất kì điều gì chưa có cũng quý giá, quý giá thật sự!
Một quyết định ko hẳn dễ dàng với một đứa đầy mong muốn, luôn làm mọi thứ để đạt được đủ thứ nhất (mà ko đạt được) … nhưng đó là quyết định sáng suốt nhất của còi trong đời mình! bởi còi đã được trải nghiệm những điều đơn giản nhưng cực kì quý giá
Được gọi ai đó là sếp!
Được chờ đợi điểm số từ lớp trưởng!
Được vô tư đi chơi, ko cần lo lắng tới kế hoạch hay có ai tham dự hay ko.
Được là một thành viên ngồi ở dưới mỗi khi họp lớp
Được ngồi yên khi thầy cô gọi lớp trưởng lên bảng
Được an tâm rằng mình có thể phát biểu bất kì điều linh tinh nào đó vì mình ko phải là phát ngôn viên của thầy cô!
…
Được rất nhiều thứ khác nữa …
Một năm học mà với còi, tình bạn trở nên quý giá hơn bao giờ hết! Khi mình được chia sẻ cùng từng phút giây với bạn bè. Chưa bao giờ lớp mình trân trọng từng phút giây bên nhau đến thế, chưa bao giờ lớp mình chia sẻ với nhau nhiều như thế, cũng chưa bao giờ những lời thân thiết được nói nhiều đến thế! Phải chăng tới tận bây giờ, tất cả chúng ta mới nhận ra tình cảm chân thành của nhau?
Một năm học mà mình đã dũng cảm từ bỏ ko buồn bã, nuối tiếc hay giận hờn những nguời bạn không hề yêu quý con nguời mình, dù họ vốn đã luôn thân thiết, và đón nhận những người bạn mới, chân thành và yêu quý mình như mình vốn có!
Một năm học đầy hạnh phúc và thời gian cho người yêu dấu! Phải chăng anh cũng là một lí do, là một phần trong những niềm vui khiến e thêm gắn bó và yêu thương thật nhiều với tập thể lớp này?
Một năm học mà còi chỉ học và học, và đã học được rất nhiều, không chỉ là kiến thức, mà còn có thời gian nhận ra điều mình muốn hướng tới là gì? Chẳng phải ai đó đã nói Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là bạn phải có một đích sống là gì?
Một năm học đầy yêu thương, đầy hạnh phúc với bạn bè, với những tâm sự được nói ra, với những khoảng cách được xích lại, một mối thân tình ko dễ gì dứt ra …
Nếu chia tay cấp 3 với những tiếc nuối vì đã ko làm nhiều điều, thì chia tay 04DT1 với thật nhiều niềm vui vì đã làm được quá nhiều! Và quá nhIều … không phải khi nào cũng ko tốt!
Nhưng chúng ta sẽ đi xa, đi xa ngôi trường này, lớp mình, bạn bè của còi rồi sẽ có thể hàng năm hàng năm ko gặp nhau … có thể chúng ta sẽ đi xa cách nhau hàng vạn cây số, sẽ cách nhau nửa vòng trái đất, hay một vòng trái đất để bên nhau mà ko nhận ra nhau …
Nhưng tại sao mình phải lo lắng cho những điều sẽ xảy đến? Bởi vì tình bạn vô t
ư chân thành mà mình trao cho bây giờ mới thật sự là điều quý giá, phải không?
1 tiếng đồng hồ trước, đọc những lời tâm sự của một bạn trong lớp trên 4rum, tự dưng cảm giác buồn vô hạn … cho dù tất cả chúng ta đã chuẩn bị cho lúc này … Bất chợt mong muốn nhỏ bé là được thấy chữ 04DT1 trên thời khóa biểu trở nên quá khó khăn!!! Mắt tự nhiên nhòe đi … ta hiểu rằng có những điều sẽ đến dù ta có muốn hay ko, muốn hay ko, muốn hay ko cũng ko thể ngăn nó ko đến …
Dù vẫn biết ko gì có thể níu giữ, ko gì có thể thay đổi những điều sẽ đến, nhưng ta yên tâm rằng có những điều sẽ ko thay đổi, quá khứ là không thể thay đổi, tình bạn là không thể thay đổi, hạnh phúc bây giờ rồi sẽ trở thành quá khứ, và quá khứ ấy thật đỗi yên bình khiến ta như có thêm thật nhiều sức mạnh cho những điều khó khăn mà ta sẽ gặp, hoặc quá khứ ấy sẽ là hành trang quan trọng nhất cho những phút giây nhìn lại, và mỉm cười … như bây giờ còi đang mỉm cười khi bắt gặp một dòng bb&g9 của bạn …
4 năm học với lớp mình toàn là con trai, 2 năm làm lớp trưởng, 1 năm đầy thương yêu và những chuyện vui buồn, còi sẽ đủ cứng rắn, còi biết mình sẽ ko khóc lần nào nữa trước mặt các bạn của mình, nhưng như thế ko có nghĩa rằng còi ko buồn! Nhưng … nỗi buồn phải biến thành điều gì đó thật có ích chứ nhỉ? Giống như khẩu hiệu của lớp mình … keep fighting! luôn luôn chiến đấu, không bao giờ chấp nhận thất bại hay khó khăn, chỉ tiến lên và tiến lên mà thôi!
Dù có phải chia tay h hay năm sau … còi vẫn sẽ iu lớp mình nhất! Cảm ơn lớp mình vì đã cho còi học trong một lớp thật vui, thật nhí nhố, thật trẻ con, thật “vớ vẩn”, thật xì pam đầy trên YM, thật lộn xộn mỗi lần cãi nhau (à quên tranh luận), thật cao su mỗi khi đi chơi, thật nghèo mỗi khi đi nhậu, nhưng cũng thật hết mình khi bên nhau và cùng 100%!!!
SỢI DÂY TÌNH YÊU
Mấy hôm rồi ko viết entry mới, thật ra là nhiều cảm xúc, nhưng mà tự dưng ngồi trước mt thì cảm xúc đi đâu mất tiêu, chỉ thấy việc là việc, rồi thì muốn nghỉ ngơi, muốn giúp mẹ, muốn … nên vẫn chưa làm dc chi nhiều, vẫn chưa thế viết entry và nhiều thứ khác …
Nhưng hôm nay đọc bài này bên blog chị V, tự dưng ko thể ko copy sang đây!
Nếu ai đọc blast mà vẫn chưa hiểu vì sao, … thì đọc ở đây nhé!
Chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ! Và hãy trân trọng hiện tại, trân trọng điều mình đang có nhé!
Em đã tìm ra lí do cho riêng mình!
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồ
i gió
lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…