Gom nhặt của đời

Nhan Uyên ham học hỏi, là một đệ tử của Khổng Tử, tính tình tốt bụng. Một ngày nọ, trên đường đi làm việc, Nhan Uyên thấy một đám đông ồn ào trước cửa tiệm vải. Anh bước đến hỏi, mới biết là đang có tranh chấp giữa người mua và người bán vải.

Chỉ nghe người mua hét lớn: “Ba nhân tám là 23, sao ông cứ đòi ta 24 đồng?”

Nhan Uyên đến trước mặt người mua, lễ phép nói: “Vị đại ca này, ba nhân tám là 24, sao có thể là 23 được? Anh tính sai rồi, không nên cãi lộn ầm ĩ nữa”.

Người mua không phục, chỉ thẳng mặt Nhan Uyên nói: “Ai cần ngươi phân xử hay sao? Ngươi biết tính toán sao? Muốn phân xử chỉ có cách tìm Khổng phu tử, đúng hay sai hãy để ông ấy định đoạt. Đi! ta hãy tìm ông ấy để phân xử”.

Nhan Uyên đáp: “Được. Nếu Khổng phu tử nói anh sai, vậy xử lý sao?”

Người mua nói: “Nếu ta sai, hãy lấy đầu ta. Nhà ngươi sai thì sao?”

Nhan Uyên trả lời: “Nếu tôi sai, tôi sẽ từ quan”.

Hai người đánh cuộc với nhau như thế, cũng đã tìm gặp được Khổng Tử.

Khổng Tử nói: “Ba nhân tám là 23”, Nhan Uyên lòng không phục.

Khổng Tử hỏi rõ tình huống, rồi quay sang Nhan Uyên cười nói: “Ba nhân tám là 23 đó! Nhan Uyên, con thua rồi, lấy mũ quan xuống đem cho người ta đi”.

Nhan Uyên trước giờ chưa bao giờ cãi lại sư phụ. Nghe Khổng Tử nói mình sai, anh đành tháo mũ xuống giao cho người mua kia. Người mua nhận mũ, đắc ý rời đi.

Đối với lời phân xét của Khổng Tử, Nhan Uyên biểu hiện là tuân theo, nhưng trong tâm lại không phục. Anh cho rằng Khổng Tử già rồi đâm ra hồ đồ, liền không muốn ở lại học tập Khổng Tử nữa.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay lại lấy cớ nhà có việc muốn xin nghỉ học…Khổng Tử rất rõ tâm tư Nhan Uyên, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

Trước khi đi, Nhan Uyên quay lại cáo biệt Khổng Tử. Khổng Tử muốn Nhan Uyên trở về nhà bình an, cũng dặn dò hai câu:

“Cổ thụ nghìn năm không náu thân, sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên đáp lại một câu: “Con xin ghi nhớ”, rồi rời đi.

Trên đường về, gió thổi mây dâng, sấm rung chớp giật, trời muốn đổ mưa to. Nhan Uyên tiến đến một cây đại thụ mục rỗng bên ven đường, muốn tránh mưa.

Anh đột nhiên nhớ lại lời Khổng Tử đã nói: “Ngàn năm cổ thụ không náu thân”

Nghĩ thầm, sư đồ một lòng, anh nghe theo lời sư phụ, tránh xa khỏi cái cây rỗng. Vừa rời đi không xa thì nghe một tiếng sấm, sét đã đánh tan cây cổ thụ kia.

Nhan Uyên kinh ngạc: “Câu đầu sư phụ nói đã ứng nghiệm sao? Chẳng lẽ ta còn có thể sát nhân ư?”

Khi về tới nhà thì trời cũng đã khuya. Không muốn kinh động người nhà, Nhan Uyên dùng bảo kiếm mang theo bên người để đẩy chốt cửa phòng nơi thê tử của anh đang ngủ.

Đến bên giường, sờ lại thấy hai người nằm hai bên giường. Nhan Uyên vô cùng tức giận, giơ kiếm định chém, lại nghĩ đến câu nói thứ hai của Khổng Tử: “Sát nhân không rõ chớ động thủ”, bèn đốt đèn lên xem, hóa ra một người là thê tử, người kia là muội muội của anh.

Ngày hôm sau, Nhan Uyên quay trở lại, thấy Khổng Tử liền quỳ xuống nói: “Sư phụ, hai câu người nói đã cứu ba người là con, vợ con và muội muội của con đó! Sao người lại biết trước chuyện sẽ xảy ra vậy?”

Khổng Tử có đúng là có thể nhìn trước được tương lai? Hãy cùng xem tiếp…

Nhan Uyên cảm thấy kính phục sâu sắc, cũng đã biết được ẩn ý của Khổng Tử

Khổng Tử đỡ Nhan Uyên dậy và nói: “Ngày hôm qua thời tiết khô nóng, đoán chừng sẽ có cơn dông, nên ta nhắc nhở con: “Ngàn năm cổ thụ không ai náu thân”, con lại mang khí bực trong người, trên thân đeo bảo kiếm, cho nên ta khuyên con “sát nhân không rõ chớ động thủ”.

Nhan Uyên vừa vái lạy vừa nói: “Sư phụ liệu sự như thần, đệ tử mười phần kính nể!”

Mạng người quan trọng hay địa vị quan trọng?

Khổng Tử lại nói tiếp: “Ta biết rõ con xin phép về nhà nghỉ là mượn cớ, thật ra cho rằng ta đã già nên hồ đồ rồi, không muốn học ta nữa. Con nghĩ xem, ta nói ba nhân tám bằng 23 là đúng, con thua, bất quá là thua cái mũ quan kia, nếu ta nói ba nhân tám bằng 24 mới đúng, người mua kia thua, đây là một mạng người đó. Vậy con nói xem, chức vị quan trọng hay mạng người quan trọng hơn?”

Nhan Uyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, quỳ gối trước mặt Khổng Tử mà thưa: “Sư phụ trọng đại nghĩa coi nhẹ tiểu tiết, đệ tử còn tưởng rằng Sư phụ vì lớn tuổi mà thiếu minh mẫn, đệ tử hổ thẹn vạn phần”.

Từ đó về sau, bất luận Khổng Tử đi đến đâu, Nhan Uyên theo đến đó không rời sư phụ.

Trong một bài hát tuyệt vời của Khắc Lý Lâm: “Nếu như mất đi bạn, được cả thế giới cũng để làm gì?”

Cũng như vậy, đôi khi bạn tranh đấu giành được điều bạn cho là lẽ phải, nhưng điều mất đi có lẽ còn quan trọng hơn,

Luôn luôn phân rõ sự tình nặng nhẹ, đừng gắng sức tranh giành, rồi sau hối hận không kịp.

Rất nhiều chuyện không cần tranh giành, lùi một bước biển rộng trời cao.

Hơn thua với khách hàng, thắng ấy cũng là thua (khi sản phẩm mới cần đổi mẫu, bạn sẽ biết).

Hơn thua với ông chủ, thắng ấy cũng là thua (cuối năm lúc đánh giá thành tích, bạn sẽ biết).

Hơn thua với người già, thắng ấy cũng là thua (người ta không để ý tới bạn đâu, bạn vẫn phải tự mình làm thôi).

Hơn thua với bằng hữu, thắng ấy cũng là thua (làm không tốt sẽ mất đi một người bạn).

Lá trà nhờ nước sôi mới có thể tỏa ra mùi hương thơm ngát,

Sinh mệnh vượt qua bao trắc trở, mới để lại tiếng thơm cho đời…

Hiểu được điều đó sẽ luôn luôn cảm ơn cuộc đời… vậy là hạnh phúc nhất đấy.

Giáo dục là một vấn đề vô cùng trọng yếu,

Bất luận điều gì chưa rõ, hãy cùng nhau bàn bạc giải quyết.

Nếu không, sai một niệm có thể sẽ hỏng một đời…

Thật là những suy nghĩ sâu sắc!

 

(Sưu tầm)

————————————————————————————

Mình nghĩ mạng người quan trọng hay ko, đúng sai quan trọng hay ko, còn tùy trường hợp. Mình chỉ thấy nhận ra cái gì quan trọng để mà làm kim chỉ nan hành động làm mình có chút buồn. Chỉ sợ là mình có thể làm mọi thứ để những người xung quanh vui vẻ, nhưng liệu mình có được coi là quan trọng với mọi người xung quanh ko? Mấy câu “cho đi ko cần nhận lại” tự nhiên chỉ tìm tim thêm nặng trĩu …

Gom nhặt của đời

[Got a mail today, a spam mail with a lot of lovely messages …]

Bạn thân mến,

Và mỗi ngày vẫn trôi qua, với công việc, bổn phận, trách nhiệm, lo toan… , bạn không còn thì giờ để nhìn lại và yêu thương chính mình.
Hãy cho phép chúng tôi, chọn lọc một đoạn văn hay, một cấu tứ tuyệt trong vô vàn sách vở, để hôm nay gửi đến bạn.
Chỉ một chốc lát thôi hãy lắng lại, để thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.

******

Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.

Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần.

Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu ngạo chen chân trong một ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.

Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.

Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh tại tâm hồn.

Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.

Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.

Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường.

Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.

( Sưu tầm )

Gom nhặt của đời

Tình huống trong film “những nàng công chúa nổi tiếng”:

Một anh chàng sắp lấy được một cô vợ – tuy nhà cô ta ko giàu, nhưng cô ta cũng là người kiếm tiền và rất xinh đẹp. Anh chàng này ở cơ quan lúc nào cũng bị các bạn cùng phòng bảo rằng anh ta thật may mắn mới lấy dc cô vợ xinh xắn như vậy.

Sắp tới ngày cưới, anh chàng mời cả phòng đi ăn và hỏi “Hồi các anh lấy vợ thì có mua áo cưới ko ạ?”. Các anh cùng phòng mỗi người mỗi ý:
– Anh bạn thân ngồi cạnh: Ơ cái cậu này hay nhỉ, cưới dc vợ đẹp thế thì phải mua áo cưới là đương nhiên rồi.
-Trưởng phòng: Mua làm gì, áo cưới chỉ mặc có mấy phút cưới thôi. Phụ nữ là chúa rắc rối, lúc nào cũng đòi mua đủ thứ, làm như lễ cưới là chuyện quan trọng lắm. Ngay cả trang sức cũng đừng mua nhiều, lúc mua thì rõ đắt, mua về lại sợ mất nên chả bao giờ dám đeo, lúc túng tiền lại đem bán đi chả dc giá như lúc mua. Tóm lại, áo cưới thì thuê là dc rồi, mà cậu cũng dc stress vì chuyện cưới xin quá, khi nó qua rồi thấy nó cũng bình thường và chả có j đáng nhớ cả!
Sau cùng, anh bạn kết luận: Em chỉ định mua 1 cặp nhẫn cưới là đủ rồi! —> Câu kết luận mà mình biết sẽ gây rất nhiều sóng gió cho đám cưới của cậu ta sau này! =))

Về cô nàng dc gián tiếp nhắc tới trong đoạn hội thoại trên – cô vợ sắp cưới tên Minsu thì lại lạc vào trong đoạn đối thoại sau:
– Minsu: Anh UCha sẽ mua cho tớ áo cưới ở hiệu Queen đấy! Tớ còn định sẽ đi mua một bộ trang sức ở trung tâm HoangChi (một trung tâm mua sắm rất lớn và sang trọng) …
-Bạn thân 1: Thế à? Cậu nên tới tiệm áo cưới Royal ấy, tiệm ấy có nhiều áo cưới đẹp hơn rất nhiều, chỉ có điều hơi đắt. Ngày trước chồng tớ cũng mua áo cưới cho tớ ở đấy, tớ đã  bảo mua ở Queen là dc rồi, nhưng anh ấy cứ nhất quyết mua ở Royal kia! —> Cô Minsu làm ra bộ mặt rất là khinh khỉnh kiểu như “rõ là lắm chuyện, mình biết chắc cô ta đã đòi nằng nặc anh chồng kiết kia mua cho …”
-Minsu: Thế à, tớ nghĩ anh UCha cũng sẽ đổi ý nếu tới Royal thôi, dĩ nhiên là anh ấy yêu tớ và muốn điều tốt nhất cho tớ rồi!
-Bạn thân 2: Thế cậu định sẽ mua mấy bộ trang sức?
-Minsu: Tớ nghĩ 1 bộ là đủ rồi, chả lẽ lại cần nhiều hơn 1 bộ trang sức cho lễ cưới sao?
-Bạn thân 2: chứ còn gì nữa, cậu cần 1 bộ cho lễ ở nhà thờ, 1 bộ khác khi ăn tiệc trong nhà, và 1 bộ đơn giản để mang khi mới về nhà chồng, kẻo người ta lại coi khinh vì cậu chỉ có mỗi 1 bộ trang sức mà mang mãi, và 1 bộ trang sức thì cậu cũng sẽ khó kết hợp với áo váy nữa!
Kết luận của đoạn hội thoại: Minsu sẽ phải tốn kha khá thg và mè nhèo + nước mắt để thuyết phục chồng sắp cưới mua cho bằng được những thứ mà lũ bạn thân đã nói!

Điều cơ bản khác biệt để luôn làm cho con trai và con gái cứ lâm vào hết mâu thuẫn này tới mâu thuẫn khác chính là khác biệt trong suy nghĩ.

Khi con trai nghĩ chỉ cần mua một món quà thực tế là khiến vợ mình vui, thì con gái lại nghĩ rằng con trai thiếu lãng mạn.

Khi con trai nghĩ sẽ làm  một điều lãng mạn, thì con gái nghĩ con trai có điều j đó giấu diếm mình nên mới làm thế, và chắc chắn điều giấu diếm kia thì sẽ rất kinh khủng!

Khi con trai nghĩ mọi thứ chỉ cần sắp xếp cho khoa học, tiết kiệm và hợp lí là dc, thì con gái lại rất tôn thờ những giá trị cảm xúc  tuyệt vời mà nàng đã dc tiêm nhiễm, ví dụ như đám cưới chỉ có 1 lần trong đời, áo cưới phải thật lộng lẫy, và đám cưới của mình thì phải là đỉnh của đỉnh.

Trên thực tế, ko phải con gái ko hiểu, ko muốn chấp nhận thực tế “đau thương” là ngoài việc cưới chồng ko phải là hoàng tử William, và mình chắc chắn ko dc trở thành công nương Kate, thì mọi thứ trong đám cưới của mình sẽ phải vừa túi tiền một chút. Bên cạnh đó, cuộc sống ko phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là trải đầy cành hồng, đẹp thì có đẹp, nhưng có rất nhiều gai. Tuy nhiên mơ ước vẫn là mơ ước, niềm kiêu hãnh của một cô gái lớn hơn bất kì thứ gì trên đời, nhất là đem nó đặt lên so sánh với những cô gái khác – mà theo bản thân là ko thể giỏi giang hay xinh đẹp bằng chính mình dc.

Vậy nên thật tốt nếu một chàng trai có thể hiểu một cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ kiên nhẫn để chiều lòng cô gái. Thật tốt nếu một chàng trai có đủ khả năng để làm mọi thứ cho một cô gái.

Nhưng nếu ko thể làm dc những điều thật tốt kia, đôi khi chàng trai chỉ cần yêu một cô gái thật chân thành – là đủ. Bởi vì con gái thì vẫn là con gái, vẫn luôn dịu dàng và dễ mềm lòng trước người mình thương, vẫn luôn nhún nhường và nín  nhịn để có thể thấu hiểu, vẫn luôn thức trắng đêm để tìm ra một lý do để mà tha thứ, để mà tự làm dịu lòng mình.

Và hơn tất cả, con gái – nhiều khi yêu con trai nhiều hơn con trai tưởng, và nhiều khi bên con trai chẳng vì điều gì cả – ngoài tình yêu!

 

Viết cho những cặp đôi đang tan vỡ
13h – 21/6/2011

Gom nhặt của đời

There’s one always besides you …

– Have faith.

– In what?

– You must have confidence …in what you believe to be right.

You must believe, to endure this arduous journey.

You must believe, to continue walking along this path.

– Will that suffice?

– You must believe.

– Is this the righteous path?

– You must believe it will be.

You must believe in yourself, and find all the answers on your own.

– Right … I will have to. On my own, by myself.

All by myself …

… The one that always loves you, and make your heart ache …

… But finally you chose s.o that also loves you …

But my desire is to abdicate the throne …

and quietly spend my final days with him, that last dream of mine was sincere!

You said, but only the one who quietly loves you heard …

Is that sincere too difficult to trust? You used to ask …

Just believe in me and get away, believe in me …

But he didnot. He’s so blind, and does not love you enough to trust!

Is trust difficult? Ithink it’s not so hard, should you give your heart to s.o, is there any thing more precious than your heart?

And lying only leads to break up, hurt and tears …

Why do people keep lying?

Why do people keep hurting?

Why don’t people love each other and try to make the other feel safe and happy?

Hard to understand, isn’t it?

There must be several things that you dont but should know …

Only the one who loves you with his true heart knows,

only the one who love you this much watch you silently in nights and days,

only the one who love you that much care,

only the one who love you like crazy worried,

and only the one who love you a lot that can do whatever you want … even the maddiest dream …

Just find out that heart is easily to get sick!!!

Gom nhặt của đời

Đối với các món cháo mùa hè, ngoài gạo ra, các thực phẩm phối thuộc phải có tính thanh nhiệt và thanh đạm nhằm giúp cho cơ thể chống đỡ được với điều kiện thời tiết hết sức nóng bức, Đông y gọi là “thời khí có tính viêm nhiệt”.

Một số cháo thanh nhiệt dẫn ra dưới đây sẽ giúp bạn đọc hiểu thêm về vần đề này:

Bài 1: Đậu xanh 30g, lá sen tươi l/4 lá, gạo tẻ 100g

Đậu xanh loại bỏ tạp chất, rửa sạch, cho vào nồi nấu trước. Khi chín, tiếp tục cho gạo tẻ đã vo sạch và lá sen tươi vào nấu nhừ thành cháo loãng, ăn mỗi ngày 2 lần, mỗi lần 1 bát.

Công dụng: thanh nhiệt giải độc, tiêu thử và bồi bổ sức khỏe. Với những người thừa cân và béo phì, loại cháo này còn có tác dụng điều hòa rối loại lipid máu, làm giảm cân nhẹ người. Chú ý: đậu xanh phải để nguyên cả vỏ.

Bài 2: Dưa hấu 1.000g, cát cánh 25g, đường phèn 100g, gạo tẻ 100g

Dưa hấu bỏ hạt, thái vụn; cát cánh thái miếng nhỏ như hạt gạo; gạo tẻ vo sạch ngâm nước cho trương lên. Tất cả cho vào nồi, đổ nước vừa đủ rồi ninh nhừ thành cháo. Mỗi ngày ăn một vài bát.

Công dụng: thanh nhiệt giải độc, lợi tiểu và làm hết khát. Trong dược học cổ truyền, dưa hấu được mệnh danh là “thiên nhiên bạch hổ thang”, ý muốn nói: loại dưa này có tác dụng thanh nhiệt mạnh như bạch hổ thang, một bài thuốc điển hình thuộc nhóm thanh nhiệt tả hỏa.

Bài 3: Bí xanh tươi cả vỏ 100g, gạo tẻ 50g

Bí xanh rửa sạch thái miếng nhỏ, gạo tẻ vo sạch, hai thứ đem ninh nhừ thành cháo, mỗi ngày ăn vài lần, mỗi lần 1 bát nhỏ.

Công dụng: thanh nhiệt giải độc, lợi thủy tiêu thũng và làm hết khát; rất thích hợp với những người thừa cân béo phì, người bị phù nề, đái tháo đường, cảm nắng cảm nóng, viêm đường tiết niệu, trẻ em bị bệnh ngoài da trong mùa hè.

Bài 4: Mía tươi 250g (có thể thay bằng nước mía ép 100 – 150ml), gạo tẻ 50g

Mía rửa sạch, róc vỏ, cắt đoạn chẻ nhỏ rồi đem ninh với gạo tẻ thành cháo. Mỗi ngày ăn 2 lần, mỗi lần 1 bát.

Công dụng: thanh nhiệt, sinh tân dịch, nhuận phế hòa vị, trừ phiền làm hết khát, bồi bổ sức khỏe và phòng chống táo bón; rất thích hợp cho trẻ biếng ăn, nóng sốt, bị bệnh ngoài da trong mùa hè và những người bị bệnh đường hô hấp và táo bón.

Bài 5: Bột sắn dây 50g (có thể dùng củ sắn dây 100g thay thế), đậu xanh để cả vỏ 50g, gạo tẻ 50g

Gạo tẻ vo sạch đem ninh với đậu xanh thành cháo. Khi chín, đổ bột sắn dây đã hòa nước vào, khuấy đều, đun thêm một lát là được (nếu dùng củ sắn dây thì cho vào ninh ngay từ đầu).

Công dụng: thanh nhiệt giải độc, tiêu thử lợi thủy, giải khát; rất thích hợp với người bị cao huyết áp, rối loạn lipid máu, thiểu năng tuần hoàn não trong mùa hè.

Bài 6: Bạch linh tán bột 20g, đậu đỏ 50g, ý dĩ 20g

Đậu đỏ rửa sạch, ngâm nước nửa ngày rồi đem ninh với ý dĩ cho nhừ, tiếp đó cho bột bạch linh vào đun thêm một lúc là được. Khi ăn cho thêm một chút đường trắng, mỗi ngày ăn vài lần, mỗi lần 1 bát.

Công dụng: kiện tỳ trừ thấp, thanh nhiệt giải độc; rất thích hợp cho những người bị bệnh gan mật, rối loạn tiêu hóa, viêm đại tràng mạn tính, biếng ăn trong mùa hè.

Bài 7: Đậu ván trắng tươi (bạch biển đậu) 120g (nếu dùng khô thì 60g), gạo tẻ 100g, đường đỏ vừa đủ

Đậu ván rửa sạch rồi đem ninh với gạo thành cháo, (nếu là đậu ván khô thì phải ngâm nước qua đêm), chế thêm đường, chia ăn vài lần, mỗi lần 1 bát nhỏ.

Công dụng: thanh thử hóa thấp, kiện tỳ chỉ tả (cầm đi lỏng); rất thích hợp cho những người tỳ vị hư nhược, đi lỏng mạn tính, phụ nữ bị khí hư, trẻ em hay nôn và biếng ăn về mùa hè.

Theo ThS. Hoàng Khánh Toàn

Sức khỏe & Đời sống

Nguồn: http://dantri.com.vn/c7/s7-407826/cach-nau-don-gian-cac-mon-chao-ngon-mat.htm