Blog Y!360

Mất bao lâu, để người ta quên một thói quen?

Mất bao lâu, để cuộc đời khiến ta thất vọng?

Mất bao lâu, để kiên nhẫn ko còn là điều ta tự bảo mình nữa?

Đôi khi mình nhớ về ngày xưa, cái thuở mới yêu nhau. Tình yêu đến như một cơn mưa rào, vội vàng, khiến mình chuếnh choáng … Nhưng mình biết, đó là những lời comment thấu hiểu, những lần quan tâm khiến mình muốn bắt đầu mối quan hệ này … Chỉ là, mình lại làm sai gì đó rồi!

Mình vẫn biết, và vẫn tự nhủ rằng có lẽ mình sinh ra ko phải để được yêu thương. Đôi khi, tủi thân và tự ôm lấy mình. Nhưng mình cũng biết, dù ở bất kì thời điểm nào của cuộc đời mình cũng cố gắng làm điều tốt nhất, phù hợp nhất, thì mình cũng sẽ làm sai gì đó.

Cố gắng thay đổi một người cũng là một cái sai lớn của mình. Nỗ lực bao nhiêu để rồi luôn nhận lại chỉ trích, hờn trách. Mình cũng đã quen rồi.

Cảm thấy bản thân ngày càng ko đủ niềm tin, ko còn kiên nhẫn, ko còn đủ tình yêu cho bản thân để bớt cay nghiệt với cuộc đời, với những người xung quanh nữa. Một lần nữa, giữa êm ấm, lại muốn hất tung tất cả. Chỉ là biết rằng mình sẽ ko có cơ hội để làm lại từ đầu …

Mình ko hối hận vì bất kì điều gì mình đã nói, và đã làm. Mình đã sống đúng hơn với những gì mình cảm nhận. Chỉ là khi một bàn tay buông, mà ko ai cần níu lại, bỗng chốc cảm thấy mình ko có giá trị gì với thế gian này …

Mọi chuyện, vẫn như mình đã biết tường tận, nếu mình ko cố gắng nỗ lực để thay đổi, thì sẽ càng ngày càng xấu đi. Ko ai đủ khả năng, hay đủ tâm huyết để thay đổi bất kì điều gì. Nhưng mình mệt rồi, thật sự mệt rồi!

Tình yêu cũ kĩ đó, ko còn đủ để nuôi cảm xúc trong mình. Những tổn thương mới chằng chịt trên vết thương cũ, mình bất lực giữa những nỗi đau của chính mình. Câm lặng, ko buồn nói ra nữa. Nghẹn đắng trong cổ họng, mệt mỏi trong chính những giấc ngủ mơ chỉ cần ko tỉnh dậy nữa.

Nợ của mình, bao giờ thì trả xong?

Blog Y!360, Blogging, Tinyvirgo's dairy

Đang định đặt cái bánh vào lò thì chuông cửa reo. Nồi nước đang bắc để kịp đổ vào lò lúc nó 100 độ đang réo sôi. Mở cửa, là bác thợ đến sửa nhà. Vội vã mời ông ấy vào nhà, chạy ra chạy vào với cái bánh và lò. Ông ấy thấy mình thế thì bảo mình ông ấy có thể chờ…

Chợt nhận ra nếu mình chỉ là một đứa con trai thì mình sẽ ko làm bánh, và có thể bình tĩnh ngồi tiếp ông ấy thôi. Hoặc nếu mình chỉ là một đứa con gái biết thân biết phận thì mình cũng sẽ chỉ chăm chú làm bánh thôi. Mình sẽ ko quên rằng lò bật 30p 200 độ thì cần thêm 30p 150 độ nữa … Rốt cuộc là mình cứ vừa phải làm một người phụ nữ như mình mong muốn, và cũng đồng thời làm một người đàn ông mà mình trông chờ nữa!

Thật ra, nếu nói đến phải mạnh mẽ, thì ko ai chọn trở nên mạnh mẽ cả. Mình ko chọn, và cũng ko muốn chọn. Ít ra là đối với mình, mạnh mẽ chỉ là vì mình phải như vậy. Nhưng có lẽ cũng bởi vì mình quá cầu toàn, muốn quá nhiều thứ trong đời, những thứ mà nếu chỉ an phận là một người đàn bà, mình sẽ ko bao giờ có được. Với người khác thì có thể … Với một cô gái xinh đẹp hơn, khéo léo hơn, biết nhẫn nhịn hơn. Hay với một cô gái xuất thân danh giá hơn, có một gia đình điều kiện tốt hơn, yêu thương vô điều kiện hơn một chút …

Nhưng mình ko muốn tự thương thấy bản thân. Muốn người thân xót xa mình. Muốn được nâng niu hơn. Cảm thấy nếu mình thương bản thân nhiều hơn một chút thì thấy tủi thân, thấy tội cho mình quá! Tình thương của mình dành cho người khác nhiều như vậy, dù ko phải trao đổi, nhưng liệu có thể trân quý mình nhiều hơn ko?

Mạnh mẽ lên! Mình tự nhủ như vậy. Đôi khi nghĩ rằng mình đã có bố mẹ tệ, anh em tệ, chồng tệ, thì bản thân mình phải nỗ lực nhiều hơn. Mạnh mẽ lên! Bởi mạnh mẽ là lựa chọn duy nhất. Ngoài ra chẳng thể làm gì khác. Buông tay. Ngủ một giấc. Nước mắt dâng lên đầy mi rồi tự mình nuốt nó vào trong. Khóc mà làm gì. Cũng ko có ai bên cạnh để mà lau khô đi. Rồi tự mình cũng phải đi dọn dẹp mớ hổ lốn tự mình tạo ra.

Mạnh mẽ, đối với một người phụ nữ ko phải là xắn tay áo lên và đi làm mấy chuyện mà lẽ ra có thể dựa vào người đàn ông của mình. Mạnh mẽ, đối với một người phụ nữ, là thôi ko còn chờ mong ở người đàn ông của mình nữa… hay chỉ đơn giản là chẳng còn coi bất kì ai trong đời là chỗ dựa của mình nữa! Mạnh mẽ, là thôi ko nói bất kì lời than thở nào, là thôi mở lòng cho mình xúc động, là thôi khóc cho một ai đó ko đáng! Cuộc đời này quá ngắn để mà thay đổi một ai đó, nhất là đó lại là người mình yêu … Phụ nữ chỉ cần được yêu, ko cần một project, họ đã có quá nhiều thứ để làm rồi mà …

Có thể ở một thời điểm nào đó, tình yêu đối với một cô gái là tất cả, khi mà những nhịp run khẽ trong tim có thể khiến cho cô ấy cười cả ngày. Nhưng để vì những xúc cảm cũ kĩ đó, đánh đổi tuổi xuân cho một người, để nhận lại những cảm xúc ko đáng có, thì cái giá ấy đắt quá! Em đã quá trưởng thành để biết có những lúc phải biết chấp nhận những thứ ko thuộc về mình, thì ko nên cố chấp cứ níu giữ và cố gắng!

Blog Y!360, Blogging

Đi coi bảo vệ của J. về. Thấy thầy St. cảm động khi phát biểu chúc mừng, mới chợt nhận ra là mối quan hệ giữa thầy hướng dẫn và PhD thật ra cũng ko phải là một mối quan hệ đơn giản. Nó ko hẳn là thầy và trò, nó cũng ko hẳn là sếp với nhân viên. Nó là cái gì đó rất tình người, rất đáng trân trọng.

Chợt cảm thấy tiếc, vì mình ko thể có được điều đó. Mình đã từng mong ngóng. Có đôi lần mình nỗ lực và cố gắng. Trong cuộc đời mình, luôn là tìm kiếm niềm yêu thương từ ai đó. Nhỏ thì tìm kiếm từ bố mẹ, thầy cô, bạn bè. Lớn lên thì từ người yêu, từ giáo viên, từ đồng nghiệp. Nhưng mình luôn cảm thấy khó khăn. Có thể mọi người yêu thương mình thật, nhưng mình ko cảm nhận được. Đối với mình, yêu thương ko chỉ thể hiện qua lời nói, qua cách quan tâm. Yêu thương chính là làm cho mình hạnh phúc. Mình ko biết mình đã làm cho ai hạnh phúc. Nhưng mình cảm giác ko ai muốn làm cho mình hạnh phúc. Ai cũng muốn sống cho riêng mình nhiều hơn, làm mình cảm thấy hoài nghi về mục đích sống cho người khác của chính mình.

Mình cảm thấy mình đã thất bại rồi. Mình cảm thấy cuộc đời này ko có quá nhiều thứ khiến mình vui vẻ. Mình cảm thấy chỉ cần ngày trôi đi và mình chợt nhận ra mình đã đến điểm cuối của cuộc đời mà ko còn gì để nuối tiếc, ko còn tiếc những nơi chưa đến, những việc chưa làm … Cảm thấy phần còn lại của cuộc đời thật sự ko có nhiều điều để mong ngóng, sợ mong sẽ ko làm được rồi lại thất vọng. Đôi khi, mình nghĩ là mình đang chờ đợi một phép màu. Nhưng ko biết phép màu ấy có tồn tại ko. Rồi lại tự nhủ, thôi đừng chờ …

Mình biết, mỗi cuộc đời đều có những điều đáng tiếc nhất định. Ko có ai sống một cuộc đời trơn tru bằng phẳng. Nhưng mình tự hỏi mình đang có những gì, và mình cảm thấy điều gì là quan trọng đối với mình. Rồi tự trả lời rằng thật ra những thứ mình có, lại ko phải là những thứ mình mong đợi nhất trong cuộc đời này. Rồi thất vọng. Có những lúc, nỗi thất vọng ấy đủ lớn để khiến mình thôi muốn tiếp tục tới ngày mai.

Cuộc sống sao quá mệt mỏi? Còn mình, thì đã hết sức rồi!

Blog Y!360

Mình thường tự nghĩ những gì mình ko thể có được như mong muốn, là bởi vì mình chưa cố gắng đủ. Dù nhìn lại, mình thấy mình đã nỗ lực hết sức có thể. Rồi mình nghĩ có thể mình sức chừng đó, cố chừng đó, thì chỉ xứng đáng với chừng đó thôi. Đôi khi, cảm thấy bất lực là vì ko thể làm hơn được nữa.

Nhưng rồi hôm nay mình nhận ra, có những người ko biết đã làm những gì mà lại quá may mắn. Nhà bố mẹ nhiều tiền tiêu ko hết, sống cuộc đời sung sướng ko phải lo lắng tiền bạc, nhung lụa hết sức, mà chưa một lần giúp cho ai cái gì. Mình biết sẽ có phản biện rằng sao mình biết họ sống sung sướng, có thể họ có nỗi khổ trong lòng thì sao? Uh mình cũng có nỗi khổ trong lòng, trong lòng ngoài mặt đều khổ. Sao ko cho mình cái sung sướng ngoài mặt đó đi?

Tại sao lại là mình luôn cảm thấy đau buồn. Nhỏ cảm thấy buồn vì ko xinh đẹp tươi tắn như con người khác, ko học giỏi như các bạn khác, nhà lại ko giàu để có đồ chơi đẹp hay áo quần đẹp. Lên cấp 3, cảm thấy buồn bởi vì ai cũng có bạn thân, ai cũng học giỏi còn mình thì ko. Lên đại học, cảm thấy buồn vì dù có giỏi nhất cũng ko được công nhận, luôn là cái bóng của ba ở trường. Đi du học bằng học bổng tự kiếm được cũng rất gian truân, và luôn cảm thấy mình thua kém bạn bè. Lớn lên, lấy chồng rồi cũng cảm thấy phải lo hết việc nhỏ việc lớn trong nhà, ko thể dựa vào ai. Mình cảm thấy buồn, cảm thấy tự ti, và tự hỏi tại sao đã sinh ra mình với đầy khiếm khuyến mà còn làm cho mình ý thức rất rõ những khiếm khuyết đó? Rốt cuộc, ông trời đã cho mình đặc ân gì?

Thật ra, là trên đời có công bằng ko? Để mình còn nỗ lực cố gắng. Còn ko, để mình sống cho khỏe tấm thân đi …

Blog Y!360

cố gắng vui và cố gắng suy nghĩ tích cực – as much as possible!!!